Tân An Quỷ Sự

Quyển 2 - Chương 45: Oan gia ngõ hẹp



“Mọi người theo mùi
kia đuổi qua thì không ngờ phát hiện trong bếp lửa có một thứ giống như
con dê con, chẳng qua cái thứ kia lại chỉ có hai chân. Mọi người đầu
tiên là kinh sợ, sau đó giống như tổ ong xông lên đem người nhà này hung hăng đánh một trận. Nhưng người nọ lại đẩy bọn họ ra hô lớn: ‘nhiều hài tử như vậy chẳng lẽ đều là ta ăn hết sao? Bọn họ đều đóng cửa ở trong
phòng nấu thịt không cho các ngươi ngửi thấy thôi. Nói gì đi nữa thì
không ăn cũng làm được gì? Dù sao thì bọn chúng cũng không sống được
nhưng chúng ta còn phải sống. Chẳng lẽ phải cùng nhau đói chết mới được
hả?’ Mọi người ngây người, qua một lúc lâu bọn họ ném côn bổng trong tay đi về nhà, yên lặng suy tư một đêm. Chờ đến sáng hôm sau ra cửa, trong
ánh mắt mỗi người đã chẳng còn thương xót. Bọn họ nhìn những hài tử đói
đến da bọc xương trong nhà mình, ác niệm một cái tiếp theo một cái bốc
lên trong đáy lòng. Từ đây sự tình cứ thế không thể vãn hồi nữa, cũng
chẳng còn hài tử bị vứt bỏ dưới chân núi Khâu Hưng nữa nhưng bọn nhỏ cứ
một đứa lại một đứa biến mất, từ nhỏ đến lớn, từ muội muội đến ca ca.
Sau đó không lâu, mọi người thừa dịp bóng đêm đào một cái hố to trong
núi. Mỗi nhà mỗi hộ đều xách theo một bao tải nho nhỏ ném vào trong cái
hố kia. Phàm là có phụ nhân ghé vào miệng hố khóc thút thít thì sẽ bị
người nhà che miệng lại mạnh mẽ kéo đi. Bởi vì mỗi người bọn họ đều
không muốn nghĩ sâu hơn về chuyện này, đều muốn đem ký ức cùng những bao tải đó mai tang thật sâu dưới đất.”

Yến
Nương thê lương cười một tiếng, “Đúng vậy, bọn họ làm sao dám nghĩ sâu
hơn chứ bởi vì nếu nghĩ đến cuối cùng thì sẽ phát điên mất. Cái mà bọn
họ ăn chính là cốt nhục của mình. Bọn họ dựa vào huyết nhục của những
hài tử đó mà kéo dài hơi tàn, chịu đựng những ngày tháng giống như địa
ngục kia. Hiện tại những người này có lẽ không biết mình là thế nào mới
đến được thế giới này. Nếu không có những đứa nhỏ bị ăn luôn đó thì bọn
họ sợ là cũng chẳng có cơ hội đến thế giới này.”

Trình Mục Du xụ mặt ở bên hồ đứng yên thật lâu, rốt cuộc hắn ngẩng đầu lên
nhìn Yến Nương, trong thanh âm là bình tĩnh sau khiếp sợ, “Yến cô nương, đây là chuyện khi nào.”

Yến Nương tùy
tay rút ra một cây cỏ dại, ở trong tay vung vài cái, “Thật lâu trước
đây, khi đó Đại Tống còn chưa kiến quốc, khắp nơi khói lửa chiến tranh
cuồn cuộn. Chiến hỏa không ngừng, ta cũng là nghe vị lão hữu ở Ngọc
Tuyền trấn kia kể lại đoạn chuyện cũ ít người biết đến này cho nên mới
biết một chút.”

“Vậy cái nhìn của cô nương với việc này là gì?”

“Cái nhìn?”

“Hiện nay Ngọc Tuyền trấn phát sinh đủ loại việc lạ cùng với việc Tích Tích
mất tích, có phải liên quan tới việc người ăn thịt người đó không?”

Yến Nương ném nhánh cỏ chính mình bứt nói, “Những người đó coi trẻ nhỏ yếu
như dê, lợn thì đương nhiên sẽ gặp báo ứng. Nhưng nếu nói những việc
phát sinh gần đây có liên quan đến việc trước kia thì cũng không khỏi có chút gượng ép.”

“Cứu mạng, cứu mạng,
giết người rồi……” Một tiếng kêu cứu truyền tới từ bên kia hồ, kẻ đang
kêu to giống như bị ai đó bóp lấy cổ, thanh âm cao vút, rợn người.

Trình Mục Du nhìn Yến Nương liếc mắt một cái, đột nhiên phi thân đến chỗ phát ra tiếng kêu. Yến Nương chạy theo hắn vài bước rồi đứng lại. Nàng theo
mùi trong gió bay tới ghé mắt nhìn về một bên lại phát hiện cách mình
không xa, trên một nóc nhà có một bóng đen, nhỏ nhỏ gầy gầy, tựa như một con khỉ.

Bỗng nhiên, cái bóng kia giật
giật, lộ ra hai con mắt màu đỏ tươi, cùng lúc đó thân thể nó càng ngày
càng thu lại, vô cùng khẩn trương giống như chuẩn bị nhảy về phía nàng.

Một đạo sấm sét chợt lóe lên, chiếu sáng bóng đen trên mái hiên, Yến Nương
rốt cuộc thấy rõ ràng bộ dáng của bóng đen kia. Đầu của nó đen thui, vừa to vừa dẹp, bên trên có mấy cái lông cũng đen, bên dưới là đôi mắt đỏ
như liệt hỏa, một cái miệng rộng đến tận tai. Đúng lúc này nó cười, phát ra một trận “Cạc cạc cạc cạc” như tiếng cười thiên chân vô tà của hài
đồng, đồng thời cũng lộ ra cái miệng đầy răng. Những cái răng bén nhọn
đó một hàng tiếp một hàng, rậm rạp che kín toàn bộ khoang miệng, bốc ra
một cỗ mùi hôi thối.

“Nhiều năm không
thấy, ngươi quả nhiên vẫn oán khí chưa tiêu, vô pháp yên giấc.” Yến
Nương lạnh lùng nói một câu sau đó giơ tay. Một cái khăn tay lóe ngân
quang bay vèo ra từ trong cổ tay áo nàng ra, vững vàng ngừng ở bên trên
bóng đen kia. Đột nhiên, khăn tay tứ giác rơi xuống dưới, tựa như móng
vuốt của mãnh thú hung hăng chộp lên bóng đen kia.

Con quái vật bị bọc kín không còn khe hở nên không cam lòng phát ra tiếng
kêu tê tê, đem khăn tay biến thành hình dáng bất đồng, một đường lăn
xuống mái hiên. Yến Nương đắc ý cười cười, mở ra năm ngón tay kéo nó về
phía mình nhưng lúc còn cách nàng vài thước thì khăn tay đột nhiên vỡ
tung ra từng mảnh, nhẹ nhàng bay xuống dưới. Cùng lúc đó, con quái vật
kia nhảy dựng lên, hộc ra một thứ huyết nhục mơ hồ ném về phía Yến
Nương.

Yến Nương nhìn chăm chú thứ trên
mặt đất kia, phát hiện trong đống đó còn mấy ngón tay chưa tiêu hóa hết. Đột nhiên, mấy ngón tay trong đó mấp máy vài cái, sau đó “Phốc” một
tiếng bắn về phía bên chân Yến Nương, ngay sau đó từ bên trong cái đống
bầy nhầy thò lên một cái đầu nhỏ, cái đầu quay trái quay phải, sau đó
kêu lên “Pi pi” với Yến Nương.

“Tinh Vệ.” Yến Nương thở nhẹ một tiếng, đi tới phía trước, xách nó từ đống bầy bầy kia ra: cánh Tinh Vệ bị gãy một bên, lông chim cũng rớt một tảng lớn,
đầy người đều là máu, co rúm lại trong tay nàng không nhúc nhích.

Yến Nương chậm rãi ngẩng đầu, nhìn lại thì con quái vật kia đã không thấy
đâu, trên mái hiên ở phía xa có một bóng dáng màu đen mơ hồ, càng lúc
càng xa, chỉ trong chốc lát đã biến mất trong màn mưa bụi.

Yến Nương nhếch miệng nở một nụ cười lạnh lùng, “Ta thật đúng là coi khinh
ngươi, để ngươi làm nó bị thương thành như vậy.” Nàng lấy một cái khăn
khác từ cổ tay áo, nhẹ nhàng khóa Tinh Vệ khóa lại bên trong sau đó nhét trở lại trong tay áo. Làm xong những việc này, nàng lau thái dương bị
nước mưa làm ướt nhẹp, nhanh chân chạy về phía đối diện hồ.

Trình Mục Du đứng trong một ngôi nhà, cả người bị xối ướt đẫm như vừa vớt từ
trong hồ ra. Sân nhà đứng đầy người dân vây xem, bọn họ một đám nghển cổ nhìn vào bên trong, nhỏ giọng nói chuyện.

Yến Nương từ trong đám người đi đến phía trước, trong tay nàng đột nhiên
xuất hiện một cây dù giấy. Nàng giơ dù chầm chậm đi đến phía sau Trình
Mục Du, che nó trên đỉnh đầu hắn.

Trình
Mục Du ngây ra một lúc mới chậm rãi quay đầu lại. Nước mưa theo tóc của
hắn cùng cái mũi cao thẳng nhỏ giọt xuống dưới, giọng nói của hắn như
nặng ngàn cân, “Yến cô nương, lần này là một nhà năm người, chỉ còn lại
một tiểu cô nương không có tay.”

“Ta biết,” Yến Nương nhìn máu loãng đầy đất, nhẹ nhàng nói, “Nhưng đại nhân yên tâm, nó không chạy thoát được đâu.”


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.