Tân An Quỷ Sự

Quyển 2 - Chương 37: Khách không mời mà đến



Kinh phủ là một đại
trạch lớn, gồm mấy chục cái viện, hơn trăm tòa sương phòng, trải rộng
khắp nơi là đình đài lầu các lớn bé, nếu là người không quen thuộc địa
hình thì chắc chắn sẽ bị rối loạn.

Tưởng
Tích Tích cưỡi ngựa đi trên đường mòn, nàng cảm thấy vừa rồi tựa hồ đã
đi qua nơi này, lại không dám khẳng định có phải hay không vì đống lầu
gác này cái nào cũng giống cái nào mới khiến cho mình có ảo giác này.
Nàng chỉ đơn giản xuống ngựa, đem nó buộc ở một cây hòe, đi về phía
trước muốn tìm người chỉ đường cho mình đi ra bên ngoài. Mới vừa đi ra
hai bước, bỗng nhiên nàng nghe được bên cạnh phát ra tiếng động, giống
như một gốc cây hoa bị người nào đó bẻ gãy.

Tưởng Tích Tích theo hướng đó nhìn lại thì phát hiện cách đó không xa là một
mảng rừng đào lớn, hiện tại hoa đào đều đã rụng xuống, cánh hoa tích
trên mặt đất giống một tầng thảm mỹ miều. Nàng xuyên qua cành lá mơ hồ
thấy trong cánh rừng có một cái bóng màu trắng, nó bay tới bay lui,
giống như một cái túi chứa đầy không khí.

Tưởng Tích Tích nín thở ngưng thần nhìn trong chốc lát rốt cuộc hạ quyết tâm
không đi để ý tới nó. Mấy ngày nay trải qua quá nhiều việc lạ, trong
lòng nàng dường như cũng dần dần chấp nhận những vật siêu tự nhiên tồn
tại. Nhưng nàng vừa quay đầu muốn đi thì đột nhiên trên lưng truyền đến
một trận lạnh cả tim phổi. Quay đầu lại, nàng thấy cái vật đồ vật kia đã dán tới phía sau mình, thò ra mấy cánh tay trắng bệch, mềm mại kéo ra
đáp lên trên lưng nàng.

Tưởng Tích Tích
rút kiếm ra, đâm mạnh vào cái vật kia. Kiếm phong quét tới, chỉ có một
mảnh khói trắng, chẳng đâm được cái gì. Cái đồ kia chạy xa, nó hóa thành mười mấy bóng dáng, ở trong rừng nhẹ nhàng khiêu vũ.

Tưởng Tích Tích vọt qua nhưng những cái bóng đó. Dần dần nàng tiến sâu hơn
vào trong, không ngừng đuổi theo. Kỳ quái chính là trong lòng Tưởng Tích Tích không có sợ hãi, ngược lại có chút bình tĩnh không chân thật. Ngay cả chút nôn nóng lúc nãy muốn chạy về Tân An phủ cũng biến mất không
thấy, chỉ còn lại ngập tràn vui sướng hư vô. Nàng nhìn những bóng trắng
vũ động phía trước, một lòng cũng muốn cùng chúng nó bay lên, nàng không có mục đích mà chạy trong rừng đào, những cánh hoa rơi trên kiếm.

Một trận gió lạnh thình lình thổi vào cổ áo, theo cột sống luồn đến ống
quần, Tưởng Tích Tích như bị một thùng nước đá tạt vào người, từ hư vô
ảo ảnh bừng tỉnh dậy. Nàng phát hiện chính mình đứng ở ngoài một bức
tường cao, mà mấy cái bóng trắng kia đã biến mất không thấy, chúng nó
tựa hồ xuyên tường mà đi để lại nàng ở cái thế giới chân thật lạnh băng
này.

Ánh nến bên trong tường đánh thức
thân thể cương cứng của Tưởng Tích Tích. Nàng ngẩng đầu phát hiện hóa ra bên trong bức tường này là Phật tháp. Nàng lại tới nơi này, đúng nơi
gặp được nữ nhân tối hôm trước. Lần này nàng không có do dự, cái tường
vây này đối với nàng cũng không tính là gì. Tưởng Tích Tích phi thân
nhảy qua bờ tường, sau đó theo mặt tường nhẹ nhàng trượt xuống. Nàng
không phải là không nhớ rõ Kinh tiểu thư nói gì nhưng giờ khắc này dụ
hoặc đối với tòa tháp bên trong đã lấn át lý trí của nàng.

Phật tháp vẫn mỹ lệ như thế, ngay lần đầu Tưởng Tích Tích nhìn thấy nó thì
đã thấy nó nở rộ như một đóa hoa trong không trung, tỏa ánh sáng ôn nhu
hướng ra bên ngoài, bao phủ lấy đầu vai gầy yếu của nàng. Tưởng Tích
Tích si ngốc nhìn nó, càng đi càng gần, bất tri bất giác đã đi đến trên
đài.

“Tê……” Một tiếng mèo hoang truyền ra từ trong tháp, Tưởng Tích Tích dừng bước chân. Nàng nhìn ánh nến tràn
ra khỏi song cửa sổ, bình tĩnh trong lòng nàng phảng phất giống như một
mặt gương từ trên cao rơi xuống, vỡ tan tác.

Âm thanh này thực nhẹ nhưng nàng đã sớm ghi tạc trong lòng. Chỉ có điều
chủ nhân của âm thanh này sao lại xuất hiện trong Phật tháp chứ?

Đông Hương, cô nương bị điên kia vì sao lại ở trong tháp này?

Phía sau đột nhiên bay tới một mùi hương ngọt ngấy khiến người ta có chút
ghê tởm. Tưởng Tích Tích đột nhiên quay đầu, nhưng thân thể lại cứng
lại. Nàng nhìn thấy một bóng đen đứng ở sau lưng mình, giọng nói phát ra tiếng “Lộc cộc lộc cộc”.

“Đại
nhân, đại nhân.” Tiếng gọi liên tiếp dồn dập từ ngoài cửa xông vào trong phòng. Trình Mục Du nâng mắt, nhìn thấy một gã sai vặt bước nhanh từ xa đến, vừa chạy vừa thở hổn hển gọi hắn, “Có…… Có người tới……”

Trình Mục Du lập tức đứng dậy, gấp giọng hỏi, “Là Tích Tích sao?”

“Không…… Không phải Tưởng cô nương……” Hắn chưa nói xong thì ngoài cửa chợt
truyền đến một giọng cao vút, “Trình đại nhân, tùy tiện tới chơi, quấy
rầy rồi.”

Trình Mục Du đi đến cạnh cửa
nhìn thấy Hoa Cô đang từ từ đi về phía mình, châu thoa trên đầu bà ta
theo bước chân nhẹ đong đưa, phản chiếu ánh sáng ngũ sắc trên vách tường cùng trên mặt đất.

Trong lòng Trình Mục
Du biết bà ta tới chắc không có ý tốt nhưng trên mặt vẫn miễn cưỡng nở
nụ cười, “Không biết Hoa Cô hôm nay đến là có chuyện công hay chuyện tư? Nếu là việc công thì có thể báo cáo trên công đường, còn nếu và việc tư thì ta không nghĩ mình với Tê Phượng Lâu có quan hệ gì.”

Hoa Cô đi đến bên người hắn cười hắc hắc, “Trình đại nhân, nếu nói ra thì
chuyện này thật đúng là việc công nhưng nếu nói trên công đường thì sợ
mất mặt đại nhân nên vẫn là nói ở đây mới tiện.”

Nghe bà ta nói như vậy thì trong lòng Trình Mục Du đã đoán được bảy tám
phần. Hắn vung tay áo, làm ra tư thế mời nói, “Hoa Cô, mời vào trong
ngồi.”

Hoa Cô nhấc ống quần lên vào trong thư phòng, trên mặt đắc ý. Bà ta không đợi Trình Mục Du nói đã tự mình
ngồi xuống ghế dựa, móc từ trong lòng ra một khối lệnh bài đặt lên bàn,
“Mấy ngày trước đây Tê Phượng Lâu gặp trộm. Đây vốn dĩ không phải chuyện gì đặc biệt nhưng khi bọn hạ nhân quét tước lại phát hiện vật này. Đại
nhân nhìn xem, cái lệnh bài này có phải thuộc về Tân An phủ hay không?”

Trình Mục Du sớm đã nhìn ra đây là đồ của Sử Kim, nhưng vẫn không chút biểu
tình cầm khối lệnh bài lên xem, rồi nhàn nhạt nói: “Thủ hạ của ta mấy
ngày trước có mất lệnh bài, tìm khắp nơi không thấy, không nghĩ lại bị
kẻ trộm lấy mất.”

Hoa Cô nhấp miệng hừ
lạnh một tiếng, “Đại nhân, phát hiện ra cái lệnh bài này chỉ là một
việc, sau đó còn có sự tình kỳ lạ nữa kia. Tê Phượng Lâu có một vị gọi
là Thanh Bà chuyên giặt giũ quần áo cho các cô nương. Hôm kẻ cắp đến
cũng có người buổi tối thấy bà ta đi đến gần Tân An phủ, bị thủ hạ của
đại nhân đánh chết. Tin rằng bất kỳ ai cũng thấy hai chuyện này có liên
hệ với nhau đúng không? Hơn nữa ngày đó kẻ cắp tới Tê Phượng Lâu không
phải chỉ có một người, lúc đó ta có thấy bóng một người, cảm thấy vô
cùng quen mắt. Hiện tại nhớ lại thì kẻ đó và đại nhân đúng là có vài
phần tương tự. Nếu chuyện này truyền tới triều đình, không biết có gì
không hay với đại nhân không, cũng có thể có chút trở ngại với con đường làm quan của đại nhân đó.”


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.