Tân An Quỷ Sự

Quyển 1 - Chương 19: Mặt nạ



Vân Oanh nhẹ ngẩng đầu lên, trên mặt tràn đầy biểu tình mơ màng, “Ngài…… Nguyện ý cưới ta? Một người như ta……”

Năm nàng năm tuổi, Vân Oanh bị phụ thân bán cho kỹ viện. Tê Phượng Lâu đổi
mấy vò rượu ngon lấy thân thể và sức lao động của nàng. Đó là những ngày sống không bằng chết, trong ký ức của nàng khoảng thời gian đó đã mơ hồ không rõ, chỉ có những vết roi ngang dọc tứ tung trên người nàng là lúc nào cũng nhắc nhở nàng về quá khứ đó.

Trong trí nhớ của nàng chỉ có một việc vẫn còn rõ ràng. Đó là một đêm đầy
tuyết, Vân Oanh tám tuổi không cẩn thận đánh vỡ một cái đĩa vì thế bị ma ma trong lâu lột sạch quần áo đuổi ra khỏi phòng. Đêm đó ánh trăng rất
sáng, cũng giống hôm nay, thân thể của nàng cùng tứ chi ở trong tuyết
lạnh dần dần chết lặng, cứng đờ, mãi cho đến khi một giọt máu ấm áp cuối cùng cũng kết thành băng.

Cái cảm giác
đói khổ lạnh lẽo đó khảm thật sâu vào ngực nàng, hóa thành một vết sẹo
xấu xí, một vết sẹo vĩnh viễn không khỏi được.

Cho nên, lúc Hứa tổng quản nói “Hãy đi với ta” thì Vân Oanh cảm giác có nơi nào đó cứng rắn trong lòng mình giật giật nhưng không sụp đổ. Nàng ta
nhìn khuôn mặt gầy gò của Hứa tổng quản, hiểu rằng ông ta quả thật có
bảy phần chân thành tha thiết. Hiện giờ ông ta đã bị Tiểu Phu dọa chết
khiếp, mà người đang cực độ khẩn trương thì không nói lời nói dối.

“Vân Oanh, ta hỏi lại một lần, ngươi có nguyện ý đi với ta không?” Hứa tổng quản lại lặp lại câu hỏi.

Vân Oanh hơi hơi gật đầu, vui mừng trong mắt nàng giống như sắp tràn ra
nhưng vui sướng kia trong nháy mắt đã hóa thành sợ hãi. Nàng ta chỉ vào
miệng giếng ở bên cạnh, trong miệng đứt quãng phun ra vài chữ, “Tiểu……
Tiểu…… Tiểu Phu……”

Hứa tổng quản cảm giác cổ mình như một cành cây khô mùa đông, hơi uốn éo chút là gãy. Ông ta
cưỡng bách chính mình quay đầu về phía miệng giếng kia, trong nháy mắt
đó ông ta như bị nấu trong dầu sôi, máu dồn lên đỉnh đầu đến đau đớn.

Ông ta thấy khuôn mặt tái nhợt sưng to của Tiểu Phu nổi lên trên mặt nước
trong giếng. Đôi mắt nàng là hai cái lỗ đen, không có chút ánh sáng nào. Mà đôi mắt đó đang nhìn thẳng vào ông ta. Môi nàng rất hồng đến gần như tím đi, sưng thành hai miếng thật dày như bị ong đốt.

Hứa tổng quản há miệng nhưng không phát ra được tiếng nào. Ông ta ngã ngồi trên mặt đất, trên mu bàn tay nổi đầy gân xanh.

“Tiểu thư…… Tiểu thư ta sai rồi,” nước mắt cùng mồ hôi của ông ta bất tri bất giác rơi đầy xuống gò má, thân thể ông ta căng lên nói, “Ta không nên
bày kế hại ngươi, nhưng” ông ta nắm chặt tay, thân thể bỗng nhiên bật
dậy, bước nhanh về phía miệng giếng, “Ngươi không thể buông tha ta sao?
Từ khi sinh ra ta đã ở Hoắc gia, làm trâu làm ngựa cho các ngươi đã vài
chục năm. Ta cũng muốn làm chủ tử, ta cũng muốn nếm thử mùi vị được
người khác hầu hạ là như thế nào.” Trong giọng nói của Hứa tổng quản dần không còn nỗi sợ hãi mà chuyển thành áp lực điên cuồng của mấy chục
năm. Ông ta ghé vào miệng giếng, cuồng loạn gào thét với bên trong,
khuôn mặt vặn vẹo đến dọa người.

Khuôn
mặt ở trong nước không đáp lời ông ta, nó cứ nổi trên mặt nước lạnh lùng nhìn bóng dáng Hứa tổng quản đang gào thét đến hỏng rồi ở bên trên.

“Ngươi nói chuyện đi, ngươi muốn giết ta có phải hay không? Lão tử chẳng lẽ
còn sợ một nha đầu vắt mũi chưa sạch như ngươi sao?” Ông ta vừa nói vừa
cúi người nhặt một hòn đá ở bên chân hung hăng ném xuống mặt nước bên
trong giếng.

Gương mặt của Tiểu Phu bị
viên đá đè xuống, biến mất không thấy nhưng chẳng được bao lâu giếng
nước đột nhiên “Phốc” một tiếng, có hai mảnh đồ vật màu trắng nổi lên.
Hứa tổng quản nhìn chằm chằm thứ kia trong chốc lát mới phát hiện từ đầu đến cuối trong nước không phải là “Tiểu Phu,” mà là một cái mặt nạ. Vào dịp tết Nguyên Tiêu, phu nhân làm cho Tiểu Phu một cái mặt nạ. Lúc ấy
mọi người đều khen ngợi phu nhân khéo tay, nói mặt nạ này không kém
người thật là bao.

Nhưng lòng Hứa tổng
quản cũng không vì phát hiện ra chân tướng mà bình tĩnh, ngược lại càng
thêm hoảng loạn. Chuyện này chẳng lẽ từ đầu đã là một trò đùa dai sao?
Như vậy rốt cuộc ai là người dựng nên vở kịch này? Là ai muốn hắn rời
khỏi Hoắc gia mà cố ý phá rối?

Trong lòng hắn chợt lóe lên một ý nghĩ, đôi mắt cũng không tự chủ được trừng lớn,
chẳng lẽ, người kia là…… Đúng, chỉ có thể là nàng, ngoài nàng thì còn ai có thể đến trước hắn một bước mà bỏ cái mặt nạ vào giếng? Còn có kiện
quần áo kia nữa, làm sao nó có thể vô tình xuất hiện ở trước cửa sổ
phòng mình như một du hồn phiêu đãng chứ? Đương nhiên vết nứt trên cái
bát sứ Thanh Hoa cùng với dấu chân trước cửa cũng là kiệt tác của nàng
ta.

Nhưng mà hết thảy đã không còn kịp
rồi, ngay lúc Hứa tổng quản suy nghĩ thấu đáo thì trong giếng nước rọi
bóng một người, trong tay người đó có thứ gì phát ra ánh sáng chói lọi
khiến người ta rét lạnh.

Yến Nương vừa mới ngồi lên ghế, còn chưa kịp uống một ngụm trà nóng thì đã nghe được giọng Hữu Nhĩ vang lên trong viện.

“Trình đại nhân? Sao ngài lại tới đây nữa rồi? Nếu ngài muốn nói gì thì ta sẽ
đến trong phủ, ngài không cần ba ngày hai bữa chạy đến chỗ chúng ta
đâu.”

Trình Mục Du xấu hổ ho khan hai tiếng, “Yến cô nương đã trở lại sao?”

“Cô nương nhà chúng ta vừa trở về nhưng nàng ra ngoài cả buổi nên chắc đang nghỉ ngơi, hay là ngài chờ ngày mai rồi hãy tới?”

Yến Nương biết hắn đang cố ý làm khó dễ Trình Mục Du vì thế cao giọng nói
với ngoài cửa, “Hữu Nhĩ, mời Trình đại nhân vào đi. Trong chốc lát ta
cũng không ngủ được, đang muốn có người cùng ta tâm sự.”

“Sợ là trò chuyện mãi rồi lại biến thành ……” Hữu Nhĩ dẩu miệng lẩm bẩm đi vào.

Trình Mục Du nhấp nhấp môi, không chần chừ mà bước nhanh vào trong phòng. Hắn vừa muốn nói chuyện thì đã bị Yến Nương đánh gãy, “Nếu đại nhân muốn
nói lời cảm tạ thì không cần. Ta chỉ là tùy tay giúp ngài thôi, đại nhân vẫn nên nói chuyện quan trọng đi.”

Trình Mục Du kéo một cái ghế qua rồi ngồi xuống, “Yến cô nương là người sảng
khoái nhưng nhân tình hôm nay Trình mỗ thiếu, ngày sau nhất định sẽ
trả.” Hắn nhìn khuôn mặt Yến Nương âm tình bất định thì nói tiếp, “Cô
nương hôm nay ở Tê Phượng Lâu có phát hiện ra cái gì không?”

“Không bằng đại nhân kể cho ta về lý do ngài với Sử đại nhân cải trang vào Tê Phượng Lâu đi.”

“Cô nương từng nói đã phát hiện Tấn Nhi ở phố Nam thành Tân An, mà đêm Chu
Ngũ Nhi chết ta cũng gặp được hung thủ hại hắn. Bọn ta truy đuổi đến phố Nam, gần Tê Phượng Lâu thì mất giấu nó cho nên ta nghĩ cái thứ đó chắc
chắn ẩn thân ở nơi ầm ĩ nhất thành Tân An này.”

Yến Nương cười lạnh một tiếng, “Đại nhân vì tránh rút dây động rừng nên mới cùng Sử Kim giả thành gã sai vặt vào đó sao? Đường đường Huyện Lệnh
thành Tân An nhưng lại cải trang trà trộn vào kỹ viện thì cũng đúng là
một câu truyện ly kỳ.”


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.