21 Tháng 12 2014
Tên ngôn tình
You are here: Home / Tag Archives: truyện ngôn tình hắc bang

truyện ngôn tình hắc bang

Tag Archives: truyện ngôn tình hắc bang

Feed Subscription

Đạo tình – Chương 5

Đạo Tình –  Chương 5 : Bá chủ hắc đạo

Đau đầu quá, Ly Tâm trong cơn mơ mơ màng màng chỉ cảm thấy đầu óc quay cuồng, đầu gối rã rời, cả người cô rất khó chịu. Ly Tâm liền đưa tay sờ lần. Tốt quá, bên cạnh cô là một chiếc ghế sofa. Ly Tâm một tay bóp bóp đầu, một tay chống người đứng dậy ngồi lên trên đó. Cô cảm thấy rất ấm áp và dễ chịu.

“Cô to gan thật”. Một giọng nói bá đạo truyền đến tai Ly Tâm. Cô day day đầu chân mày, hình như cô đã nghe thấy giọng nói này ở đâu. Ly Tâm cố nhướng mắt nhìn về nơi phát ra tiếng nói.

Đẹp trai quá. Người đó có cặp lông mày hình lưỡi kiếm, đôi mắt màu đen pha trộn màu xanh lam, đẹp đến mức khiến người đối diện phải thốt lên câu tán thưởng. Tuy nhiên, tia sắc bén trong đôi mắt đó làm hỏng cả vẻ đẹp rạng ngời hiếm có của nó. Một chiếc mũi cao, đôi môi mỏng, gương mặt hoàn hảo không toát ra vẻ tà khí, lạnh lùng hay thoải mái mà vẻ ngông cuồng độc tôn và sát khí như Diêm la dưới địa ngục.

Gương mặt của người đàn ông từ từ hiện rõ ngay trước mắt cô, Ly Tâm hơi sững người. Do dùng quá nhiều thuốc mê, đầu óc cô vẫn còn quay cuồng. Ly Tâm không có phản ứng gì đặc biệt, cô quay đi nhìn ngó chỗ khác. Cô thấy mình ở trong một căn phòng rất rộng, có sofa, có một chiếc bàn dài. Căn phòng vừa giống phòng ngủ vừa giống văn phòng làm việc, nhưng không giống nhà giam chút nào. Ly Tâm lại day day lông mày, lẽ nào thời đại này nhà giam lịch sự đến vậy?

Có tiếng ho khẽ, Ly Tâm lại nhướng mắt nhìn. Bên cạnh sofa có một người đang đứng, nhìn cô bằng ánh mắt đầy kinh hoàng. Anh ta đang húng hắng ho như muốn báo động với cô điều gì đó.

Ly Tâm đột nhiên mở to mắt, cất giọng đầy ngạc nhiên: “Anh là Hồng Ưng. Tôi biết anh”. Hồng Ưng chỉ nhíu mày không lên tiếng.

Vừa nhận ra Hồng Ưng, Ly Tâm bỗng có cảm giác bất an. Hồng Ưng là người của Tề Gia, lẽ nào đây là nhà của Tề Gia. Xin đừng nha, cô mới thoát khỏi ổ sói, không muốn lại rơi vào hang hùm đâu. Ly Tâm đảo mắt quanh căn phòng sang trọng, tim cô như sắp nhảy ra khỏi lồng ngực. Ly Tâm bất giác dịch mông, muốn ngồi tránh xa Hồng Ưng một chút.

Lạ quá, dưới mông có cảm giác hết sức lạ thường. Sự xuất hiện của Hồng Ưng khiến Ly Tâm tỉnh táo hẳn. Cô cúi đầu nhìn ghế sofa dưới mông. Ôi trời ơi, đó là một cặp đùi, miệng Ly Tâm đột nhiên cứng đờ. Hồng Ưng đứng còn hắn thì ngồi, đến lúc này Ly Tâm đã phần nào đoán ra thân phận của hắn.

Quay lại gặp phải gương mặt lạnh lùng vô cảm ngay sát gần, Ly Tâm gắng gượng gật đầu mỉm cười: “Hết sức xin lỗi”. Nói xong, cô rời khỏi cặp đùi của người đàn ông, đứng dậy đi ra xa xa. Ly Tâm đột nhiên nhớ ra giọng nói của người đàn ông, đó là người đã ra lệnh cho cô qua bộ đàm ở cuộc đua xe. Người này chính là lão đại của Tề Gia, là bá chủ giới hắc đạo.

Bình tĩnh, nhất định phải bình tĩnh, Ly Tâm rất muốn bình tĩnh. Nhưng bị ánh mắt khủng bố đến mức có thể xuyên qua cả tảng đá nhìn chòng chọc, cô mới biết mình khó có thể giữ bình tĩnh. Ly Tâm ngẩng đầu nhìn Hồng Ưng, miệng lắp bắp: “Tôi…không hiểu chuyện này là thế nào? Lần trước anh hứa sẽ không làm phiền đến tôi nữa…Bây giờ lại bắt cóc tôi tới đây…Thế là thế nào? Lẽ nào Tề Gia tung hoành hắc đạo lại nuốt lời”. Đã mất công mở miệng thì phải dùng lời lẽ sắc bén đè bẹp người trước, đó là tôn chỉ của Ly Tâm.

Hồng Ưng cau mày, người đàn bà này còn dám nhiều lời. Anh ta chưa kịp lên tiếng phản bác, lão đại Tề Gia lạnh lùng mở miệng: “Mộc Ly Tâm, cô dám động đến đồ của tôi”.

Ly Tâm thấy hắn chỉnh lại tư thế ngồi, thân hình cao lớn tựa vào đằng sau ghế sofa, đôi chân dài vắt chéo. Mặc dù hắn không có bất cứ động thái nào nhưng từ người hắn toát ra vẻ uy hiếp rõ ràng, khiến người đối diện cảm thấy sợ hãi. Khóe miệng Ly Tâm giật giật, cô có vẻ không thông: “Tôi có động đến đồ gì của anh đâu. Tề lão đại, cho tôi mười lá gan, tôi cũng chẳng dám động đến đồ của anh. Hôm nay, tôi là người đầu tiên phát hiện ra kẻ trộm. Anh không thưởng cho tôi thì thôi, còn nói như vậy nữa”.

Hồng Ưng nhìn vẻ mặt đầy oan ức của Ly Tâm. Anh ta nhếch mép mỉm cười. Người đàn bà này đóng kịch giỏi thật.

Ly Tâm không thèm để ý đến Hồng Ưng. Hôm nay trong tay cô không có gì cả, bắt trộm cần phải bắt tận tay. Cô không dễ bị đổ tội như vậy đâu. Động đến đồ của Tề Gia? Ai muốn chết thì chết chứ cô vẫn chưa sống đủ.

Tề lão đại vẫn nhìn Ly Tâm bằng ánh mắt lạnh lẽo. Hắn giơ tay rút một chiếc khăn lụa màu xanh lục ở bên cạnh chỗ ngồi. Ly Tâm nhìn chiếc khăn nhíu mày. Cô cũng có một chiếc khăn quàng cổ màu xanh lục tương tự, nhưng bị gió thổi đi mất rồi.

“Miếng ngọc bội thời Tây Chu là của tôi”.

Giọng nói lạnh lùng đều đều như đang trần thuật từ Tề lão đại khiến Ly Tâm lạnh toát người. Miếng ngọc đó dù cô có muốn quên cũng không quên nổi, vì là sản phẩm giải nghệ của cô. Lần này chết chắc rồi. Lúc đó, không ai nói cho cô biết nó là đồ vật của Tề Gia. Nếu không, cô đã cân nhắc kỹ lưỡng, kỹ lưỡng.

Trầm mặc một lúc, Ly Tâm đột nhiên thốt lên: “Bắt trộm phải bắt tận tay. Tề lão đại, anh đừng đổ oan cho người khác”. Ly Tâm thầm tính toán trong lòng. Cô tuyệt đối không để lại bất cứ manh mối nào ở hiện trường, muốn khoác tội danh cho cô ư, không dễ thế đâu.

Tề lão đại không đáp lời, Hồng Ưng đứng bên cạnh lập tức mở miệng: “Triển lãm đúng là không có bất cứ dấu vết nào, nhưng để lại một mùi hương đặc biệt. Một điều hết sức tình cờ là chiếc khăn lụa của tên trộm lọt vào tay chúng tôi. Mộc Ly Tâm, cao thủ hàng đầu của tổ chức ăn trộm hôm nay không mời tự động dẫn xác đến. Chúng tôi có thể hoàn toàn xác định thân phận của cô.

Nghe Hồng Ưng giải thích, Ly Tâm bực tức nghiến răng kèn kẹt. Số cô đen đủi thế không biết, chiếc khăn quàng cổ chết tiệt tự nhiên bay đúng vào xe của bọn họ. Nếu cô nhớ không nhầm, ánh mắt lạnh lùng ngày hôm đó chính là của Tề lão đại. Đáng chết thật! Sớm biết như vậy cô sẽ không dùng loại nước hoa mùi hương ánh mặt trời này, để bây giờ chuốc họa vào thân.

Ly Tâm cảm thấy tức cả bản thân. Chỉ tại cô lo lắng nhiều chuyện quá, Tùy Tâm không hề hấn gì, còn cô tự chui đầu vào rọ. Tổ chức ăn trộm là bọ ngựa thì Tề lão đại là chim sẻ. Tổ chức ăn trộm quá tự tin vào khả năng của họ, dám dùng đồ của Tề Gia để bẫy cô. Tề lão đại còn cao tay hơn, dùng đồ của mình để bẫy cả một tổ chức, đồng thời dụ cô ra mặt. Tất cả đều là cái bẫy, bẫy to bao quanh bẫy nhỏ, còn cô thì đứng ở giữa các loại bẫy.

Ly Tâm vẫn còn muốn ngụy biện, Tề lão đại đột nhiên đứng dậy đi về phía cô. Ly Tâm sợ hãi lùi lại phía sau, ánh mắt đầy cảnh giác.

Người đàn ông cao một mét chín mươi, khiến Ly Tâm có cảm giác ngọn núi Thái Sơn ở trước mặt. Cô lùi mấy bước vấp phải bàn uống trà mất thăng bằng ngã về phía sau. Trong lúc người Ly Tâm còn chưa kịp ngã xuống đất, cổ cô đột nhiên bị siết chặt, bị một lực mạnh kéo lên. Ly Tâm cảm thấy cổ họng đau rát, như bị kẹp một miếng sắt trong giây lát.

“Tôi không thích người giảo hoạt. Cô tốt nhất nhớ kỹ cho tôi”. Bàn tay to lớn của Tề lão đại bóp mạnh cổ Ly Tâm, ánh mắt hoàn toàn lạnh lẽo.

“Tôi không thích người giảo hoạt, cô tốt nhất nhớ kỹ cho tôi”, bàn tay lo lớn của Tề lão đại siết chặt cổ Ly Tâm, ánh mắt hoàn toàn lạnh lẽo.

“Bỏ tay, bỏ tay ra. Tôi sai rồi, anh mau bỏ tay ra”. Tề lão đại ra tay quá mạnh khiến cổ Ly Tâm nghẹt thở, gương mặt cô đỏ phừng phừng.

Tề lão đại hừ một tiếng rồi buông tay. Ly Tâm ngồi bệt xuống đất, chiếc cổ trắng nõn nà của cô nổi rõ vết bầm tím. Cô há mồm hít lấy hít để không khí.

“Từ hôm nay trở đi, cô sẽ làm đầy tớ của tôi”. Tề lão đại buông một câu lạnh lùng, không thèm nhìn Ly Tâm quay người đi mất.

Nhìn vẻ mặt trắng bệch của Ly Tâm, Hồng Ưng lắc đầu: “Đồ của Tề Gia chưa có kẻ nào động đến mà còn sống sót. Cô gặp may đấy. Cô từng làm việc tốt cho Tề Gia nên hôm nay cô mới được tha mạng. Sau này cô nên ngoan ngoãn một chút. Lão đại không phải là người kiên nhẫn, hôm nay coi như rộng lượng với cô. Tôi không muốn hai ba ngày sau phải vác xác cô đem đi chôn”.

Ly Tâm ngẩng đầu, Hồng Ưng đã theo Tề lão đại ra ngoài, trong căn phòng rộng chỉ còn lại mình cô. Ly Tâm sờ lên cổ, may quá vẫn còn nguyên. Giang hồ đồn Tề lão đại máu lạnh vô tình, thủ đoạn độc ác, cô ăn trộm đồ của hắn mà hôm nay có thể thoát chết, đúng là nên cảm tạ trời đất.

Lúc này, tự đáy lòng Ly Tâm bỗng thấy biết ơn Tuấn Kỷ. Nếu không phải anh ta nhất quyết kéo cô đi Washington xem cuộc đua xe, bản thân cô không ra mặt giúp Tề Gia giữ thể diện, hôm nay chắc chắn cô nói lời “bye bye” với thế giới tươi đẹp này rồi. Ông trời coi như có mắt, không bạc đãi kẻ hiền.

Sau khi nhận ra điểm tốt của Tuấn Kỷ, Ly Tâm bất giác thở dài. Cô thả người nằm xuống nền nhà thầm nghĩ, bản thân dù sao cũng là vua tốc độ danh tiếng, lại là siêu trộm quỷ xuất nhập thần, bây giờ rơi lại rơi vào thảm cảnh đi làm đầy tớ cho người khác. Cô đúng là càng sống càng thụt lùi. Cuộc sống tự do tự tại chấm dứt từ đây.

Giữ được mạng sống trong tay Tề lão đại, cũng coi như kỳ tích của kỳ tích. Chắc cô phải thắp nén hương cảm tạ tổ tiên, mặc dù Ly Tâm chẳng hề biết tổ tiên của cô là vị nào.

Trong căn phòng trống không, Ly Tâm nhìn chăm chú cánh cửa nửa khép nửa mở. Cô nên ở lại đây làm đầy tớ hay đánh bài chuồn? Mất vài phút suy đi tính lại, Ly Tâm quyết định tạm thời ở lại. Tề Gia để cô ở lại đây một mình, có nghĩa không sợ cô chuồn mất. Thôi cứ ở lại rồi từ từ tìm con đường khác còn hơn. Dù thế nào, đây cũng bản doanh của Tề Gia. Chỉ sợ cô còn chưa ra đến cổng, một viên đạn bay thẳng vào đầu thì xong đời.

Khi Ly Tâm tỉnh giấc vào ngày hôm sau, mặt trời đã lên đến đỉnh đầu. Ly Tâm dụi mắt, lâu rồi cô mới ngủ ngon như vậy. Không cần lo lắng tổ chức tìm đến, không cần lo lắng tương lai sau này, không có chuyện phiền phức, ở đây dễ chịu thật.

Sao không có chuyện cơ chứ? Cô phải làm đầy tớ đấy. Ly Tâm đột nhiên tỉnh táo hẳn, cô lặng lẽ phóng tầm mắt ra ngoài cửa sổ. Ly Tâm chưa bao giờ mong thời gian quay ngược trở lại như bây giờ.

Khi Ly Tâm rón rén đi vào phòng khách của ngôi biệt thự, Tề lão đại đang ngồi trên ghế sofa đọc báo, bên cạnh có tách coffee nghi ngút khói. Ly Tâm liền nhón chân định rút lui.

“Lại đây”, Ly Tâm còn chưa kịp cử động, giọng nói lạnh lùng của Tề lão đại vọng tới.

Ly Tâm vội lên tiếng: “Anh không nói cho tôi biết cần phải làm gì. Ở đây cũng không ai cho tôi biết tôi nên làm gì. Tôi chưa từng làm đầy tớ bao giờ, tôi chịu thôi”. Tôn chỉ của Ly Tâm là gặp chuyện gì cũng phải đặt vấn đề trước. Mà quả thật cũng không ai nói cho cô biết nên làm gì.

“Lại đây, tôi không nói lần thứ hai”. Tề lão đại vẫn không rời mắt khỏi tờ báo. Giọng nói như tảng băng mùa đông, trong đó pha trộn ít thuốc súng.

Ly Tâm cắn môi, ở địa bàn của người khác không đến lượt cô làm chủ, cứ nghe theo lời hắn cho xong. Ly Tâm bước đến trước mặt Tề Mặc, ánh mắt cô lộ vẻ thận trọng chưa từng có. Cũng phải thôi, đối diện với kẻ có thể lấy mạng mình bất cứ lúc nào, cảm thấy thoải mái mới là lạ.

Tề Mặc vẫn không ngẩng đầu: “Đi thu xếp đồ của tôi, chiều nay theo tôi đi Đông Nam Á”.

Nói xong rồi? Chỉ có thế thôi sao? Ly Tâm nhìn Tề Mặc đang chăm chú đọc báo bằng ánh mắt hoài nghi. Cô tưởng mình sắp đón một trận phong ba bão táp, nào ngờ chỉ là cơn gió nhẹ nhàng. Ly Tâm bất giác lau trán. Xem ra, Tề lão đại không đến nỗi máu lạnh như tin đồn. Ly Tâm nhẹ nhàng đi lùi về phía sau.

“Tôi không thấy cô trong tầm mắt của tôi, tôi sẽ cho cô đi thẳng xuống chỗ Diêm vương báo cáo”. Giọng nói lạnh lẽo vang lên trong không trung, đều đều như đang nói chuyện bình thường, nhưng khiến Ly Tâm toát mồ hôi lạnh. Đây tuyệt đối không phải lời uy hiếp mà hắn chỉ nói ra sự thật, sự thật nằm trong tầm tay của hắn.

Ly Tâm chạy nhanh đến phòng Tề Mặc thu dọn đồ. Trong lòng cô hiểu rõ, đây là lời cảnh cáo, cũng là tối hậu thư của hắn. Tính mạng của cô đối với cô là rất đáng quý, nhưng đối với Tề Mặc có lẽ chỉ to hơn con kiến một chút, có cũng được không cũng chẳng sao. Sinh mạng của cô tự cô giữ lấy vậy.

Một khu vực hỗn loạn có tiếng trong giới xã hội đen ở Đông Nam Á. Chủ nhân mới của khu vực này trong thời gian tới là Tề Gia, bá chủ giới hắc đạo.

Ly Tâm lái xe với tâm trạng buồn bực. Cô chưa từng tới khu vực này bao giờ. Tay lái ở bên trái hay bên phải đều có khác biệt rất lớn. Tại sao Tề lão đại lại bắt cô lái xe? Ly Tâm nhìn qua kính chiếu hậu thấy Tề Mặc nhắm mắt tựa vào ghế sau còn Hồng Ưng có bộ dạng hết sức cảnh giác. Cô từ một nữ siêu trộm nâng cấp trở thành tài xế riêng của ông trùm hắc đạo, không biết là đẹp mặt hay mất mặt đây?

“Hãy tập trung lái xe của cô”. Giọng nói không trầm không bổng mang âm hưởng cảnh cáo của Hồng Ưng cất lên. Ly Tâm bất giác cau mày. Đừng nhiều chuyện, đừng nghĩ ngợi nhiều, chỉ tập trung lái xe, sao mà họ lắm quy tắc thế không biết.

Bụp, một tiếng nổ lốp vang lên. Ly Tâm nhìn chiếc xe sang trọng giống y hệt xe cô đang lái ở phía trước. Thân xe hơi nghiêng về một bên. Theo phán đoán của cô, xe đã bị nổ lốp.

Ly Tâm lắc đầu. Lốp xe Cadillac cũng tệ như vậy sao? Chiếc xe còn là hàng đặt nữa chứ, đúng là làm mất mặt nhãn hiệu xe hơi nổi tiếng thế giới quá đi mất. Cô vẫn đang nghĩ ngợi lung tung, bên tai đột nhiên có tiếng Hồng Ưng: “Rẽ sang trái, tăng tốc vượt qua chiếc xe đó”.

Ly Tâm hơi sững người, có ai cướp đường? Cô vẫn còn chưa kịp đánh tay lái, bỗng nghe tiếng “pằng pằng pằng”. Chiếc xe Cadillac đằng trước bị đạn bắn lỗ chỗ giống như tổ ong vò vẽ. Đầu óc Ly Tâm nổ tung. Cô không kịp nghĩ ngợi, liền nhấn ga, phóng như bay về phía trước.

Tiếng súng nổ đùng đùng. Người hai bên đường dường như không còn xa lạ với cảnh tượng này. Họ dạt sang hai bên tìm chỗ ẩn nấp nhưng không hề la hét ầm ĩ. Mọi chuyện xảy ra như trong phim điện ảnh, nhanh chóng và kịch liệt.

Nghe thấy tiếng đạn bắn vào thân xe, tim Ly Tâm suýt rớt ra ngoài. Cô nắm chặt tay lái, đạp ga hết cỡ. Cô lái chiếc Cadillac sang trọng kềnh càng như chiếc Ferrari mui trần của cô, luồn lách trên đường phố hẹp và phóng với tốc độ tên lửa.

“Sợ gì chứ?”, đằng sau vọng đến tiếng nói lạnh lùng, không một chút hoảng hốt và bất an.

Ly Tâm liếc qua gương chiếu hậu, thấy Tề Mặc ngồi dựa vào ghế sau, sắc mặt không hề thay đổi. Ánh mắt hắn lóe lên một tia chết chóc, không một chút hoảng loạn. Hồng Ưng ngồi bên cạnh lạnh lùng nhìn ra ngoài, gương mặt lộ vẻ thận trọng nhưng cũng không hề mất bình tĩnh. Có thể thấy, họ đã quá quen thuộc với cảnh tượng này.

“Lão đại, Hắc Ưng đã ra tay chống trả bọn chúng rồi. Hiện tại vẫn chưa biết đối phương là ai”. Một người đàn ông tóc đỏ vừa nhảy lên xe ngồi ở ghế phụ cung kính bẩm báo.

“Tiêu diệt toàn bộ”, Tề Mặc mở miệng.

“Vâng ạ”. Người đàn ông tóc đỏ và Hồng Ưng không hề tỏ ra bất ngờ trước quyết định tàn nhẫn của Tề Mặc. Tề Gia vừa bước vào thị trường Đông Nam Á đã có kẻ dám thị uy. Coi như chúng tự tìm đến cái chết, không thể trách người khác. Hơn nữa, đây cũng coi như hành động giết gà cho khỉ xem, để mọi người biết Tề Gia không phải là hư danh trên giang hồ.

“Đúng tám giờ có mặt ở khách sạn Sheraton. Cô còn mười phút”.

Ly Tâm nhìn ngang nhìn ngửa, thấy người đàn ông tóc đỏ và Hồng Ưng không trả lời, mới đoán ra câu vừa rồi Tề Mặc nói với cô. Ly Tâm bất giác cắn môi: “Đi đường nào vậy? Tôi chưa tới đây bao giờ”. Trước đó có một chiếc xe dẫn đường, bây giờ chỉ còn lại mình cô, cô biết phải xoay sở thế nào?

“Đó là việc của cô. Nhanh lên, lão đại không có thói quen đến muộn”. Người đàn ông tóc đỏ nhăn mặt nhìn Ly Tâm. Tề Mặc hoàn toàn không bận tâm đến câu hỏi của Ly Tâm. Những người vô dụng hắn sẽ cho đi thẳng sang thế giới bên kia, khỏi cần phí lời.

Ly Tâm chửi thầm trong lòng, mấy người này bá đạo quá. Cô trừng mắt nhìn người đàn ông tóc đỏ: “Tôi là đầy tớ của lão đại nhà anh, chứ không phải của anh. Anh mà còn phách lối, tôi sẽ cho anh xuống đi bộ”. Vừa nói, Ly Tâm vừa thắng xe dừng lại ở bên đường.

Người đàn ông tóc đỏ nhíu mày, anh ta là một trong những cánh tay trái tay phải của Tề Mặc, đại diện Tề gia phụ trách khu vực châu Á. Anh ta là Hoàng Ưng, cùng với ba người khác gồm Hồng Ưng, Hắc Ưng và Bạch Ưng chỉ dưới một người trên vạn người. Thế mà con bé đầy tớ này dám trợn mắt giáo huấn anh ta. Anh ta nghiến răng nhìn Ly Tâm mở cửa xe đi ra ngoài. Lẽ nào cô ta không thèm giữ thể diện cho lão đại?

Ly Tâm kéo một người ở trên đường hỏi thăm vài câu rồi lập tức quay lại xe. Cô nổ máy nhấn ga phóng vụt đi. Ly Tâm lái chiếc xe Cadillac ba cửa kềnh càng với tốc độ hơn hai trăm cây số một giờ. Chỉ có cô mới dám đi hơn hai mươi cây số trong vòng sáu phút.

Đúng bảy giờ năm tám phút, Ly Tâm dừng lại ở nơi Tề Mặc cần đến. Lúc này, Hắc Ưng báo tin, hắn đã tiêu diệt toàn bộ kẻ địch, không một ai sống sót. Hắn không biết đối phương là ai. Dù sao đó cũng không phải là chuyện Tề Mặc bận tâm. Tề Gia không có thói quen điều tra nguồn gốc của những tổ chức nhỏ.

Ly Tâm dừng xe, mắt dõi theo hai hàng người mặc đồ đen từ đầu đến chân đứng chờ ở đó từ trước, mặt ai cũng lạnh lùng vô cảm. Đây vốn là cửa ra vào một khách sạn sang trọng, nhưng lúc này Ly Tâm có cảm giác nó giống như miệng một con quái vật đang há mõm chờ nuốt người. Khóe miệng cô bất giác giật giật.

“Xuống xe! Cô quên lời lão đại rồi sao?”. Thấy Ly Tâm vẫn ngồi im trước tay lái, Hồng Ưng lên tiếng nhắc nhở.

“Shit”. Hôm qua Tề Mặc mới nói cô phải luôn ở trong tầm mắt của hắn. Ly Tâm chửi thầm một câu rồi mở cửa bước xuống xe. Cô vẫn chưa muốn chết đâu.

Ly Tâm đứng ngay phía sau Tề Mặc, giữa hai hàng người uy nghiêm, cô đột nhiên cảm thấy đôi chân mềm nhũn. Vụ nổ súng trên phố ban nãy đến quá nhanh, nhanh đến mức cô không kịp sợ hãi. Tuy cô rất bạo gan nhưng không có nghĩa cô có thể giữ bình tĩnh giữa những làn đạn. Nếu cô không lái xe nhanh, mạng sống bị rơi lại ở chỗ đó cũng không biết chừng. Không nhớ đến thì thôi, vừa nhớ đến hai chân cô liền run lẩy bẩy. Thời buổi này còn xuất hiện cả màn mưa đạn trên đường phố đông người như trong phim ảnh, thật không thể tin nổi.

“Mất mặt quá”, một giọng nói trầm thấp vang bên tai Ly Tâm, rồi một bàn tay vòng qua lưng cô, kéo cô đứng thẳng dậy, đưa cô đi nhanh về phía trước, theo bước chân của Tề Mặc.

“Tề lão đại, xin chào, xin chào”. Tề Mặc còn chưa bước lên bậc tam cấp khách sạn, mấy người ở bên trong vội đi ra chào đón.

Ly Tâm quan sát mấy người đó, có người trông như một ông già phúc hậu, có người nho nhã trí thức, lại có ông già tóc bạc trắng hiền từ. Nhìn dọc nhìn ngang cũng chẳng thấy họ giống người xấu. Trên thực tế, họ đều là trùm xã hội đen ở khu vực Đông Nam Á. Ly Tâm bất giác lắc đầu, đúng là không thể trông mặt bắt hình dong.

Ly Tâm đi theo Tề Mặc qua mấy lớp cửa, đến một phòng hội nghị rất lớn. Cô còn chưa kịp bước qua cửa, Hồng Ưng vẫy tay ra hiệu cô đứng ở bên ngoài. Ly Tâm nhíu mày. Sao phân biệt đối xử thế, anh ta và tên Hoàng Ưng gì đó có thể đi theo Tề Mặc vào trong. Tại sao chỉ có cô bị đứng canh cửa? Ly Tâm chửi thầm hai câu, không vào thì thôi, cuộc giao dịch trong giới hắc đạo cô chẳng cần biết làm gì.

Qua lớp cửa kính, Ly Tâm thấy Tề Mặc ngồi ở vị trí quan trọng nhất, các ông trùm Đông Nam Á ngồi thành hai hàng xung quanh hắn. Tề Mặc vẫn giữa bộ mặt lạnh băng. Tuy nhiên, bộ dạng của hắn rất khí thế. Mặc dù hắn chỉ ngồi im lặng nhưng từ người hắn toát ra vẻ uy nghiêm khiến người khác nể sợ.

Ly Tâm đứng tựa vào tường nghỉ ngơi một lúc rồi đưa mắt về phía cửa lớn ra vào. Thấy không một ai canh gác, mắt Ly Tâm đột nhiên sáng rực, cơ hội tốt đến rồi. Đám Tề Mặc, Hồng Ưng đang bận đàm phán ở bên trong. Cô mới ở Tề Gia hai ngày nên không ai biết cô. Ở nhà Tề Gia không dễ bỏ trốn, vì đó là bản doanh của bá chủ hắc đạo nên người canh gác khắp nơi, chỗ nào cũng có súng ống. Còn ở nơi xa lạ này, mấy cái khóa cửa chẳng thể gây khó dễ cho cô.

Ý định bỏ trốn vừa xuất hiện trong đầu, Ly Tâm đột nhiên thấy hưng phấn hẳn. Hiếm khi gặp cơ hội tốt, ở lớp cửa này chỉ mình có mình cô. Ly Tâm nở nụ cười rạng rỡ trên môi, hai tay cô đút vào túi quần, đi về phía cửa lớn một cách thoải mái tự nhiên.

Đột nhiên Ly Tâm cảm thấy lạnh gáy, trong đầu cô liền hiện hai chữ: nguy hiểm. Ly Tâm quay đầu, đôi mắt thâm sâu không thấy đáy của Tề Mặc xuyên qua đám người dõi thẳng về phía cô cô. Ánh mắt đó không phải hun hút như đáy biển mà xuất hiện một ngọn lửa, ngọn lửa có thể thiêu đốt tất cả.

Ly Tâm giật mình, quan sát kỹ thấy Tề Mặc hình như không chú ý đến cô, cảm giác nguy hiểm cũng dần biến mất. Ly Tâm nhíu mày, cô chỉ là một nhân vật nhỏ bé, chắc không đến nỗi nằm trong tầm ngắm của Tề lão đại. Mặc dù cô từng ăn trộm đồ của hắn, nhưng vào lúc này, cô cảm thấy việc chạy trốn đến chân trời góc bể, bị Tề Gia truy đuổi còn tốt hơn suốt ngày đi theo hắn và có nguy cơ mất mạng bất cứ lúc nào.

Ý nghĩ đó khiến Ly Tâm trở nên kiên định. Cô bước vội về phía một cánh cửa. Ly Tâm sờ tay vào ổ khóa, vài giây sau cánh cửa nhẹ nhàng mở ra. Do bên trong toàn những nhân vật quan trọng, lại bàn cuộc mua bán lớn nên khi các lớp cửa khóa lại, bên trong không có người canh gác. Tất cả đám thuộc hạ đều đợi ở phía ngoài cùng. Do đó, Ly Tâm mới dễ dàng bỏ đi.

“Đã chuẩn bị xong chưa?”

Ly Tâm đứng bên cạnh cửa sổ ở lớp cửa thứ hai. Do cô không thể nghênh ngang đi ra khỏi cửa chính nên cửa sổ là một đường thoát thân an toàn. Chỉ không ngờ có người ở bên ngoài cửa sổ. Ly Tâm vội nép vào bức tường cạnh cửa sổ.

“Chuẩn bị xong rồi. Đám ở ngoài đều bị cách mấy lớp cửa. Số thuốc nổ này đủ để tất cả những người bên trong thăng thiên. Hoho”.

“Hừ, một lũ đáng chết. Địa bàn của chúng ta sao có thể để người ngoài đến làm chủ. Tề Gia hống hách ở châu Âu còn chưa đủ sao mà dám chạy đến Đông Nam Á tranh cướp địa bàn với chúng ta. Hừ, lần này cho hắn một đi không về”. Bên ngoài vang lên giọng nói trầm thấp, chứa đựng sự phẫn nộ và căm giận tột cùng.

“Đại ca, nói nhỏ thôi. Nơi này tuy không có ai, nhưng cũng không thể coi thường người của Tề Gia. Thế lực của mấy lão già kia càng không thể xem nhẹ. Lần này chúng ta động đến nhiều người nên phải hết sức thận trọng”.

“Tao biết rồi, chú mày thông báo cho anh em, mười phút sau tao sẽ đưa bọn chúng xuống địa ngục. Đóng hết cửa sổ và cửa ra vào ở đây chưa? Tao không muốn để một tên nào thoát chết”.

“Đại ca, khách sạn này là địa bàn của chúng ta. Hai lớp cửa ngoài cùng sử dụng khóa chết. Chúng không ra được đâu. Đi thôi, em đã bố trí xong khối thuốc nổ cuối cùng rồi. Chúng ta mau rời khỏi nơi này đi”.

Nghe đến đây, sắc mặt Ly Tâm trắng bệch. Thấy tiếng bước chân mỗi lúc một xa, cô trèo lên cửa sổ nhìn ra ngoài. Cửa sổ này dùng khóa chết, nhưng không thể gây khó dễ cho cô. Ly Tâm ngó xuống bên dưới, thấy buộc một khối thuốc nổ loại hình mới. Một lần khi cô đi ăn trộm đồ đồng thời Thanh, két bảo hiểm của đối phương quá kiên cố nên Ly Tâm buộc phải dùng đến thuốc nổ. Vì vậy, cô mới biết loại thuốc nổ hẹn giờ này.

Ly Tâm bất giác cau mày. Lúc đi vào cô đã quan sát kỹ lưỡng, chỉ có cửa sổ này là gần mặt đất nhất, lại sử dụng ổ khóa nên cô mới chọn cửa sổ này để thoát thân.

Ổ khóa này tất nhiên không thể gây khó khăn cho một siêu trộm như Ly Tâm. Khóe miệng cô nhếch lên thành nụ cười. Gặp phải cô, mấy thứ đồ chơi này chỉ bày cho đẹp mà thôi. Ly Tâm giơ tay định mở khóa.

Vừa chạm vào ổ khóa, Ly Tâm đột nhiên rút tay lại, đưa mắt nhìn về phía Tề Mặc. Tề Gia đối xử với cô cũng không tồi. Tuy cô bị ép làm đầy tớ của Tề Mặc, nhưng với tính cách máu lạnh của hắn, không giết cô là phúc đức lắm rồi. Hơn nữa, do cô ăn trộm đồ của hắn trước, nên mới bị rơi vào hoàn cảnh ngày hôm nay. Trên thực tế, Tề Gia chẳng có lỗi gì với cô.

Ly Tâm tuy là một người tự do thích làm theo ý mình, nhưng không có nghĩa là cô vô tình vô nghĩa. Người khác đối xử tốt với cô, cô cũng sẽ đối xử tốt với họ. Nghĩ đi nghĩ lại, Ly Tâm thấy mình còn mắc nợ Tề Mặc. Thôi được, coi như lần này cô trả món nợ ăn trộm đồ cho hắn. Nghĩ đến đây, Ly Tâm liền quay người chạy một mạch về phòng hội nghị.

Cánh cửa kính chống đạn rất dày, Ly Tâm đập mạnh thế nào cũng không phát ra tiếng động. Ly Tâm lo lắng vẫy tay với Tề Mặc. Đáng chết thật, lúc cần nhìn thì hắn không nhìn thấy, lúc không cần nhìn lại chẳng qua nổi mắt hắn. Ly Tâm thấy Tề Mặc không có bất cứ phản ứng nào. Cô cuống lên vừa đá chân vào cửa vừa giơ tay vẫy.

Tề Mặc đang cúi xuống xem tài liệu gì đó. Không biết có phải do thần giao cách cảm, hắn từ từ ngẩng đầu đưa mắt về phía Ly Tâm. Thấy bộ dạng hốt hoảng của Ly Tâm, ánh mắt hắn vụt qua một tia khác lạ. Tề Mặc liền quay sang Hoàng Ưng: “Mở cửa”.

Cửa vừa mở, Ly Tâm chạy vội đến phía trước Tề Mặc. Khuốc thuốc phát nổ sau mười phút, giờ chỉ còn lại bảy phút, đúng là nóng ruột chết đi được.

“Có chuyện gì?” Tề Mặc lạnh lùng nhìn Ly Tâm.

Ly Tâm đảo mắt một vòng quanh đám xã hội đen Đông Nam Á rồi chạy thẳng đến bên Tề Mặc, cúi người nói thì thầm vào tai hắn. Cô không phải ngốc đến nỗi thông báo sự việc ngay trước mặt đám xã hội đen. Mấy người này đều là ông trùm tung hoành tứ hải. Gặp phải tình huống sinh tử chắc họ cũng chẳng cần giữ phép lịch sự. Tề Mặc là người ngoài, thế lực vẫn chưa được củng cố, thế nào cũng chịu thiệt. Vì vậy, Ly Tâm mới quyết định chỉ nói riêng với Tề Mặc, để hắn tự giải quyết.

Chứng kiến cảnh tượng trước mặt, đám đại ca xã hội đen ngồi xung quanh bất giác đưa mắt nhìn nhau. Giang hồ ai cũng biết Tề Mặc nổi tiếng máu lạnh vô tình, bình thường tuyệt đối không cho phép người nào lại gần. Vậy mà bây giờ, hắn và cô gái ở tư thế thân mật, hai người gần như không có khoảng cách.

Ly Tâm báo cáo xong, sắc mặt Tề Mặc trầm ngâm hẳn. Hắn không truy hỏi chuyện này là thật hay giả, lập tức đứng dậy, vòng tay qua thắt lưng Ly Tâm, cất giọng sắc lạnh: “Đi thôi”.

Thấy Tề Mặc rời khỏi vị trí, Hồng Ưng và Hoàng Ưng không nói một lời nào liền đi theo Tề Mặc. Đám đại ca xã hội đen còn lại mắt tròn mắt dẹt. Sau khi qua cơn ngạc nhiên, họ liền đứng dậy bước theo Tề Mặc. Họ ra giang hồ nhiều năm, có thể suy đoán ngay, nhất định xảy ra chuyện gì Tề Gia mới đột ngột bỏ đi vào lúc này.

Tề Mặc ôm eo Ly Tâm đưa cô đi về phía trước. Cô sốt ruột lên tiếng “Nhanh lên, chỉ còn ba phút nữa thôi”. Ở tình huống gấp rút này chạy sẽ nhanh hơn đi bộ. Do đó, Ly Tâm kéo tay Tề Mặc định chạy về phía cửa lớn. Tề Mặc tối sầm mặt, bao nhiêu năm tung hoành trên giang hồ, không có chuyện gì khiến hắn mất đi sự trấn tĩnh. Bỏ chạy ư? hắn vẫn chưa thảm đến mức đó.

Ly Tâm đã không kéo nổi Tề Mặc thì chớ, cô còn bị bàn tay to lớn của hắn giữ chặt người. Hắn cất giọng thâm trầm bên tai cô: “Sợ gì chứ, có tôi ở đây”. Nói xong, hắn sải từng bước dài đưa cô về đi phía cửa. Ở tình huống này Tề Mặc vẫn còn giữ phong độ, không biết là hắn quá tự tin hay quá cao ngạo?

“Cô gái kia, rốt cuộc có chuyện gì xảy ra?”. Ông trùm tóc bạc trắng không thể dấu nổi sự hiếu kỳ khi thấy Tề Mặc vội bỏ đi, Ly Tâm có bộ dạng hoảng hốt.

Ly Tâm ngẩng đầu nhìn Tề Mặc. Thấy hắn không có ý phản đối, cô liền mở miệng: “Có thuốc nổ”.

 

Đọc tiếp Đạo tình – Chương 6

Bài viết liên quan:

Hãy bấm LIKE, +1, TWEET, SHARE để ủng hộ truyentrungquoc.com

Đạo tình – Chương 3

Đạo tình – Chương 3 – Đua xe

Truyện ngôn tình hắc bang Đạo tình 3

“Không khách khí, tao sẽ…”, người đàn ông mặt mày dữ tợn chưa nói hết câu, đằng sau đột nhiên có tiếng nói lạnh lùng: “Có tiểu thiếu gia của tập đoàn Sâm Dục ở đây, chúng tôi nào dám không khách khí. Lần trước chúng tôi đã thất lễ, thật sự xin lỗi”.

Lời nói dễ nghe nhưng ngữ khí chẳng có ý xin lỗi chút nào. Ly Tâm nhìn chăm chú tên mặt dữ tợn đang đứng dựa vào xe của hắn. Lúc này, vẻ hung hăng đằng đằng sát khí trên mặt hắn biến mất hoàn toàn. Điều đó khiến Ly Tâm càng cảm thấy hứng thú.

Câu nói vừa rồi khiến cả đám người bỗng trở nên yên lặng. Tên mặt mũi dữ tợn tần ngần một lúc, cất giọng lạnh lùng: “Hóa ra mày có người đứng đằng sau, thảo nào hống hách thế”.

Tiêu Vân nhún vai: “Tao hống hách thì làm sao?”

Lại là giọng nói của người ngồi trong xe chưa lộ diện: “Đại thiếu gia của tập đoàn Phong Dương, đương nhiên có thể hống hách rồi”.

Tiêu Vân hơi sững người, bàn tay đang để trên vai Tuấn Kỷ bấm mạnh xuống, Tuấn Kỷ lắc đầu. Thân phận của Tiêu Vân chỉ có Tuấn Kỷ và Ngô Sâm biết. Tiêu Vân bề ngoài chỉ là một tay đua xe trong thế giới ngầm, không ai có thể ngờ anh là đại thiếu gia của tập đoàn Phong Dương đa quốc gia ở New York. Xem ra lai lịch của người này không đơn giản chút nào.

“Anh đã biết rồi. Vậy nói đi, rốt cuộc anh muốn gì?” Ngô Sâm khoanh tay trước ngực, nhìn về phía xe ô tô đóng kín cửa. Người này biết rõ lai lịch của bọn họ mà vẫn cố tình chặn họ lại, chứng tỏ đối phương có một thế lực rất lớn. Chỉ lạ một nỗi tại sao hắn không mở cửa xe nói chuyện.

“Theo tôi được biết, CEO của tập đoàn Phong Dương vừa ra thông báo truy nã, bắt đại thiếu gia đang bỏ trốn. Tôi nghĩ tin tức này sẽ lan truyền rất nhanh đấy”.

Tiêu Vân tối sầm mặt. Bắt anh quay về kết hôn với tiểu thư gì đó, đừng có mơ. Anh vẫn chưa chơi đủ, bây giờ bảo anh đi kết hôn với tiểu thư chỉ có gia thế chẳng biết gì về cuộc sống bên ngoài, đánh chết anh cũng không chịu.

Ngô Sâm biết câu nói này có ý uy hiếp rõ ràng, anh liền mở miệng: “Điều kiện?”

“Rất đơn giản, ba ngày sau ở Washington có một cuộc đua xe. Xin đại thiếu gia Phong Dương hãy thay mặt tôi tham gia. Chúng tôi sẽ phong tỏa mọi tin tức liên quan đến đại thiếu gia, đảm bảo đại thiếu gia có thể chơi vui vẻ”.

Tiêu Vân bất giác nhíu mày. Thay mặt người khác hay bản thân, anh không có ý kiến gì. Nhưng ai mà biết được liệu tin tức về cuộc đua xe phi pháp đó có giữ kín hay không. Phong Dương đâu phải nhỏ như hạt đỗ, hạt vừng. Phong Dương cũng có nguồn tin riêng của mình. Ông nội anh không phải là người dễ qua mặt.

“Đòi hỏi của anh có phải hơi lớn không?” Tiêu Vân nhìn chăm chú vào chiếc xe sang trọng màu vàng.

“Nếu chỉ phong tỏa tin tức, chúng tôi không dám mở miệng yêu cầu. Có điều, đại thiếu gia hôm qua hành động nhanh quá. Vừa mới bị thiệt thòi một chút đã đến chỗ chúng tôi đập phá. Đập phá cũng không sao, tôi có thể tạ tội với hai vị. Nhưng có một món quà tôi chuẩn bị để tặng một vị khách quý giá cũng bị đập vỡ. Chuyện này làm sao có thể không tính?”

Lời nói vừa dứt, một cánh tay thò từ trong xe đưa cho tên mặt mày dữ tợn một chiếc hộp. Tên này không dời mắt khỏi Tiêu Vân, cầm chiếc hộp bước tới đưa cho ba người.

Ba người cúi xuống mở hộp, bên trong có một màn hình ghi lại toàn cảnh Tiêu Vân đập phá và món đồ bị vỡ. Ngô Sâm nhìn Tiêu Vân bằng ánh mắt bất lực. Làm việc không gọn gàng thà đừng làm còn hơn, tự nhiên lại đi rước họa vào thân.

Tuấn Kỷ nãy giờ im lặng đột nhiên mở miệng: “Cậu ấy sẽ nhận lời, nhưng không thể đảm bảo về nhất nhì đâu”.

“Không sao cả. Tôi tin danh tiếng của Phi Báo trong giới đua xe không phải loại tầm thường. Tốt lắm, tôi sẽ sắp xếp mọi việc, tuyệt đối không làm các vị thất vọng. Về thù lao tôi sẽ thanh toán sòng phẳng. Chúng ta gặp lại ở Washington”.

“À đúng rồi, xin chuyển lời hỏi thăm của tôi đến phụ thân anh”. Người trong xe bổ sung thêm một câu với Tuấn Kỷ.

Tuấn Kỷ đột ngột lái xe đến trước cửa chiếc xe màu vàng, anh mỉm cười lên tiếng: “Anh cũng chuyển lời hỏi thăm của tôi đến người đứng đầu nhà anh”.

Vài giây sau, cửa chiếc xe màu vàng từ từ mở ra, một người đàn ông mũi cao mắt xanh khoảng trên dưới ba mươi tuổi có gương mặt lạnh lùng bước xuống, đưa tay về phía Tuấn Kỷ: “Tôi nhất định sẽ chuyển lời”. Tuấn Kỷ nở nụ cười nhã nhặn bắt tay anh ta.

“Xì, thế là hết rồi, chẳng thú vị gì cả”. Ly Tâm nhìn đội xe bỏ đi, thất vọng trèo lên ô tô. Tú Thủy ngồi bên cạnh mặt trắng bệch từ bao giờ, kéo tay Ly Tâm hỏi: “Hết chuyện rồi đúng không em?”

Thấy vẻ mặt tiu nghỉu của Tiêu Vân, Ly Tâm kéo Tú Thủy nhảy qua cửa xe xuống đất, chạy nhanh về phía ba người đàn ông. Cô tò mò muốn biết thứ gì khiến họ chịu thua nhanh như vậy.

Dù món quà bị đập vỡ quý giá đến mấy, nhưng nhà Tiêu Vân không phải không có tiền, làm gì đến mức phải cúi đầu nhận lời ngay với người đàn ông kia.

Thấy Ly Tâm tần ngần nhìn miếng ngọc vỡ bằng ánh mắt khó hiểu, Tuấn Kỷ cười giải thích: “Là cậu ấy không có mắt, đập phá bừa bãi. Miếng ngọc này thật ra cũng chẳng phải loại hàng quý hiếm gì. Chỉ có điều người tặng và người nhận chúng tôi chơi không nổi. Vì vậy, cậu ấy chỉ có thể hoàn trả bằng tính mạng của mình”.

Ly Tâm càng nghe càng thấy khó hiểu. Ngô Sâm đứng bên cạnh lên tiếng: “Người vừa rồi là ai? Cậu quen sao?”

Tuấn Kỷ tắt nụ cười, nói một cách nghiêm túc: “Người của Tề gia”. Lúc người đó thò cánh cánh tay ra đưa đồ, Tuấn Kỷ đã quan sát thấy con chim ưng màu đỏ trên cổ tay anh ta qua ánh đèn ô tô. Đó là ký hiệu đánh dấu vị trí cao thấp trong Tề gia. Vì vậy, Tuấn Kỷ mới nhanh chóng nhận lời người đó.

“Tề gia? Tiêu Vân, cậu nên cảm thấy may mắn cậu là đại thiếu gia của Phong Dương đấy”. Nghe nói đến Tề gia, Ngô Sâm không khỏi giật mình.

Tiêu Vân rủa thầm trong lòng. Tề gia là hào môn lớn nhất nhì trong giới hắc đạo. Người đứng đầu nổi tiếng thủ đoạn tàn nhẫn, ra tay tàn độc, máu lạnh vô tình. Gia tộc của Tiêu Vân được coi là gia tộc hàng đầu ở bạch đạo, nhưng cũng không dám trực tiếp đối đầu Tề gia. Lần này, xem ra họ thật sự nể mặt anh. Đổi lại là người khác, chỉ e mất mạng lúc nào không biết, làm gì có chuyện ăn nói khách sáo thế. Đồng thời, bên cạnh Tiêu Vân còn có Ngô Sâm và Tuấn Kỷ, họ vuốt mặt cũng phải nể mũi hai anh bạn này.

Nghe những chuyện chẳng đâu vào đâu, Ly Tâm lắc đầu. Không còn trò gì để xem, Ly Tâm quay người lái xe đi mất, bỏ mặc Tú Thủy vẫn đứng nói chuyện với Ngô Sâm. Mặc kệ ai là hắc đạo bạch đạo, bây giờ về đi ngủ mới là quan trọng nhất.

Hai ngày sau, Ly Tâm ngồi trên một chiếc máy bay tư nhân sang trọng, trừng mắt nhìn Tuấn Kỷ đang nở nụ cười nho nhã với cô. Tên này không biết tự nhiên bị đứt dây thần kinh ở đâu, suốt hai ngày qua luôn bám chặt lấy cô, đuổi cũng không đi. Khi cô lạnh lùng không để ý đến anh ta, anh ta sẽ tự độc thoại. Lúc cô ngủ, anh ta một mình ngồi xem tivi. Ăn cơm, anh ta gắp thức ăn cho cô. Đi shopping, anh ta đi cùng cô. Cả ngày anh ta theo đuôi cô, vậy mà cô không thể tìm được lý do nổi cáu. Điều này khiến Ly Tâm buồn bực vô cùng.

Trong tình cảnh đó, Tú Thủy lại dùng các món ăn ngon dụ dỗ cô. Kết quả, bây giờ Ly Tâm ngồi trên máy bay đi Washington với bộ dạng chán chường.

“Ly Tâm, đừng đi nhầm đường đấy, hãy đi bên này”. Tuấn Kỷ thấy Ly Tâm định đi theo Tú Thủy, vội kéo tay Ly Tâm đi cùng anh ta.

Ly Tâm cau mày tỏ ý không hài lòng với Tuấn Kỷ, anh ta vẫn giữ bộ mặt tươi cười. Tuấn Kỷ trăng hoa bao nhiêu năm, nhìn bộ dạng của Ly Tâm liền biết ý buông tay cô, lên tiếng giải thích về hành động thất lễ của mình: “Bọn họ đi nhận xe đua của Tiêu Vân. Chúng ta cần chuẩn bị một số việc. Cô đi theo tôi sẽ thoải mái và an toàn hơn”.

Trong hai ngày qua, Ly Tâm nghe Tuấn Kỷ kể sơ qua, Ngô Sâm xuất thân từ gia tộc hắc đạo, thuộc bang phái lớn ở San Francisco. Gia tộc của anh cũng có tên trong top đầu toàn nước Mỹ. Lần này Tiêu Vân đại diện Tề gia tham gia cuộc đua xe. Tề gia tuy thế lực lớn mạnh nhưng kẻ địch cũng không ít. Từ trước đến nay, những cuộc đua tranh đoạt ngôi vua tốc độ kiểu này luôn quyết liệt và có ý nghĩa rất lớn, thu hút sự chú ý của toàn giới hắc đạo. Vì vậy Tiêu Vân đi cùng người thuộc giới hắc đạo như Ngô Sâm sẽ an toàn hơn.

Ly Tâm nghe xong liền ngoan ngoãn đi theo Tuấn Kỷ. Chuyện này không phải chuyện đùa, sinh mạng rất đáng quý. Cô không muốn đem tính mạng ra giỡn chơi. Cuộc sống tự do thoải mái của cô chỉ mới bắt đầu không lâu.

China Town, cứ nơi nào có người Trung Quốc sống đều bị Ly Tâm coi là China Town hết. Sau khi năm người giải quyết xong mọi việc, trời bắt đầu chạng vạng tối. Ly Tâm đòi đi dạo phố, Tuấn Kỷ liền chiều ý cô. Tiêu Vân vốn không định ra ngoài để giữ an toàn, nhưng khi thấy Ly Tâm nói sẽ đi dạo phố. Anh ta không chịu nổi liền đi theo. Cuối cùng, cả Tú Thủy và Ngô Sâm cũng đi cùng họ.

“Ngon quá”, nhìn bát sủi cảo nhà hàng mang đến, Ly Tâm bất giác cười tít mắt.

Tuấn Kỷ gắp miếng sủi cảo chấm gia vị vào bát Ly Tâm, mỉm cười dịu dàng: “Mũi cô đúng là mũi chó. Từ xa như vậy đã ngửi thấy mùi thức ăn ở đây rồi, phục cô thật đấy”.

Ở China Town có nhiều món ăn mang hương vị Trung Quốc, khiến Ly Tâm vui đến mức không ngậm miệng. Nhìn bộ dạng hưng phấn của Ly Tâm, Tuấn Kỷ liền đưa cô đi khắp nơi. Người sinh ra ở Mỹ như Tuấn Kỷ có vẻ còn hiểu biết về Trung Quốc hơn người sinh ra ở Trung Quốc như Ly Tâm.

Tiêu Vân ăn hai miếng sủi cảo đã buông đũa: “Không ngon”.

Ly Tâm trừng mắt nhìn Tiêu Vân. Đồ Tây lai, không biết ăn thì đừng có động đũa, dám miệt thị món ăn Trung Quốc.

Tú Thủy cười với Tiêu Vân: “Không ngon cũng cố nuốt đi, cẩn thận Ly Tâm trở mặt với anh đó”.

Tiêu Vân chưa chứng kiến cảnh Ly Tâm trở mặt vì miếng ăn bao giờ, nhưng Tuấn Kỷ đã từng chứng kiến. Anh đập vào tay Tiêu Vân: “Câm miệng, ở đây người mang dòng máu phương Đông chiếm đa số”.

Tiêu Vân lộ vẻ mặt bị chèn ép: “Tôi không gây chuyện nữa, tôi sẽ trốn đi chỗ khác”, khiến mọi người cười ồ.

Ngô Sâm cười cười: “Đừng bắt nạt cậu ấy nữa. Mùi vị ở đây quả thực không thể so với tay nghề của Tú Thủy”. Tuấn Kỷ mỉm cười không nói gì. Khẩu vị của cô nàng Ly Tâm đúng là có vấn đề. Món sủi cảo ở đây tuy đúng phong vị nhưng quả thực nếu so với Tú Thủy thì như trên trời dưới bể. Vậy mà Ly Tâm vẫn ăn ngon lành, không biết cô nàng kén ăn kiểu gì nữa.

Sở dĩ Ly Tâm thích món ăn ở đây là vì nó đậm đà hương vị quê hương, giống các món Tú Thủy nấu. Thật ra cô không hề kén ăn. Cô lại đang mê mẩn mùi vị quê nhà này nên mới chén ngon lành.

Sau khi ăn uống no nê, năm người cười nói vui vẻ đi ra ngoài. Ngô Sâm và Tiêu Vân đi đầu vừa bước ra khỏi cửa, đột nhiên có tiếng súng nổ. Ly Tâm hơi giật mình theo phản xạ lùi vào phía trong. Tuấn Kỷ còn phản ứng nhanh hơn. Ly Tâm chỉ cảm thấy người cô lắc một cái, đã bị đè sau cánh cửa.

Lại một tràng súng nổ, bên ngoài có tiếng la hét thất thanh. Ly Tâm bất giác cau mày, muốn nhoài ra bên ngoài xem xảy ra chuyện gì.

“Đừng sợ, đừng sợ, không sao đâu”. Tuấn Kỷ nói khẽ bên tai Ly Tâm, càng ôm chặt cô vào lòng, đến mức cô không thể động đậy. Đây là lần đầu tiên có người bảo vệ cô, Ly Tâm nghiến răng: “Anh bỏ tôi ra, tôi không sao, để tôi xem nào”.

Tuấn Kỷ kinh ngạc khi thấy giọng nói của Ly Tâm không hề run rẩy, không hề hoảng hốt. Anh ta bất giác cúi nhìn người phụ nữ ở trong lòng, chỉ thấy đôi mắt cô hoàn toàn bình thản, mang một tia hiếu kỳ.

Tuấn Kỷ vừa buông lỏng Ly Tâm, cô lập tức thò đầu ra ngoài cửa ngó bốn xung quanh. Người ở bên ngoài dạt cả sang hai bên ẩn nấp. Trên đường có hai người đàn ông một trước một sau lái xe bỏ chạy, xung quanh vẫn còn nồng nặc mùi thuốc súng. Ly Tâm tối sầm mặt, đúng là xui xẻo, cô mới vừa tới đây đã gặp phải chuyện này.

Sự việc chỉ xảy ra trong chốc lát. Hai tên sát thủ thoắt một cái đã không thấy tăm hơi. Ly Tâm vỗ vai Tuấn Kỷ, hai người ra khỏi chỗ nấp. Ở bên kia, Ngô Sâm bảo vệ Tú Thủy đứng nép sau một cánh cửa, còn Tiêu Vân trốn ở chỗ khác.

“Đúng là đen đủi thật”. Tuấn Kỷ cau mày nhìn Ngô Sâm và Tú Thủy.

Ngô Sâm vừa an ủi Tú Thủy vừa liếc Tiêu Vân đang từ từ đứng dậy: “Cậu có sao không?”. Lúc nghe tiếng súng nổ, Ngô Sâm lập tức đẩy mạnh người Tiêu Vân sang một bên, nhưng anh vẫn cần xác định xem Tiêu Vân có bị thương hay không.

Tiêu Vân cười gượng đi cà nhắc, tay sờ chân phải: “Bị đạn sượt qua rồi”.

Tuấn Kỷ và Ngô Sâm lập tức nhăn mặt, vội vàng chạy đến xem xét vết thương của Tiêu Vân. Viên đạn sượt qua bắp chân Tiêu Vân, máu tuôn xối xả. Tuy vết thương không nặng nhưng đủ ảnh hưởng đến cuộc đua xe ngày mai.

“Tại sao các anh tự tiện đi ra ngoài mà không nghe lời dặn của chúng tôi?”, người đàn ông mắt xanh của Tề gia từng lộ diện hai ngày trước đột ngột xuất hiện trước mặt họ, nhìn họ bằng ánh mắt tức giận.

Không ai lên tiếng trả lời. Lúc này, việc chăm sóc người bị thương quan trọng hơn. Sau khi cả nhóm về chỗ ở, Tề gia lập tức cử bác sỹ đến băng bó cho Tiêu Vân. Người đàn ông mắt xanh sắc mặt u ám đứng trong phòng nhìn ra ngoài cửa sổ. Chốc chốc lại có người vào báo cáo tình hình.

“Thế nào rồi? Có ảnh hưởng gì không?”, người đàn ông mắt xanh sốt ruột hỏi.

Một giọng nói cung kính cất lên: “Vết thương nhẹ thôi, nhưng cơ bắp bị thương, chắc chắn sẽ ảnh hưởng đến cuộc đua xe đòi hỏi cơ bắp cần có độ nhạy cảm cao”.

Người đàn ông mắt xanh cau này, nhìn Tiêu Vân nói giọng lạnh lùng: “Tôi đã dặn dò các anh nên cẩn thận. Mấy ngày này đừng có rời khỏi phạm vi bảo vệ của chúng tôi. Xảy ra chuyện này, tôi phải ăn nói với gia chủ thế nào đây?”

Tiêu Vân nghiến răng: “Chỉ là đua xe thôi mà. Tôi cũng từng đua trong khi bị thương nặng. Chẳng có gì là ghê gớm cả. Tôi có truy cứu trách nhiệm của các anh đâu, có gì mà không biết ăn nói?”

Tuấn Kỷ tiếp lời: “Chúng tôi tự mình đi ra ngoài, chúng tôi sẽ tự chịu trách nhiệm. Ngày mai, chúng tôi đảm bảo không làm mất mặt các anh là được chứ gì”.

Ly Tâm nhớ ra chính cô là người đòi ra ngoài. Tuấn Kỷ và Tiêu Vân không nhắc đến chuyện đó, có nghĩa họ muốn bảo vệ cô. Ngô Sâm tuy không lên tiếng, nhưng ánh mắt của anh lộ vẻ tán đồng với quyết định của Tiêu Vân và Tuấn Kỷ.

“Hồng Ưng, vụ này do người của gia tộc William làm. Mục tiêu của chúng ngăn cản chúng ta tham gia cuộc đua xe”.

Nghe thuộc hạ của người đàn ông mắt xanh báo cáo, Ngô Sâm và Tuấn Kỷ bất giác nhìn nhau. Thảo nào mà họ vô duyên vô cớ bị tấn công, hóa ra do một âm mưu từ trước. Bọn chúng có vẻ là sát thủ chuyên nghiệp, giết người dễ như trở bàn tay. Nhưng chúng không có ý lấy mạng Tiêu Vân mà chỉ bắn vào chân để anh không thể tham gia đua xe”.

Người đàn ông mắt xanh được gọi là Hồng Ưng lên tiếng: “Gia tộc William và chó săn của gia tộc Lam Bang. Chỉ có Lam Bang mới dám đối đầu với chúng ta. Tốt lắm, nếu đã vậy thì đừng trách chúng ta không khách khí”.

Nói xong, Hồng Ưng quay sang nhìm đám Tiêu Vân bằng ánh mắt bình thản: “Anh hãy nghỉ ngơi điều trị vết thương. Những việc khác chúng tôi sẽ lo liệu”.

Căn phòng sang trọng chìm vào không khí yên lặng. Tuấn Kỷ thấy Ly Tâm tần ngần nãy giờ, liền bước tới cầm tay cô: “Không sao đâu. Vết thương không nặng lắm, chỉ là da thịt hơi đau một chút thôi. Cậu ấy không chịu được thì không phải là đàn ông. Cô đừng tự trách mình quá”.

Tiêu Vân cười toe toét: “Vết thương nhỏ ấy mà. Dù sao bọn họ cũng không yêu cầu chúng ta đi đoạt ngôi Vua xe. Cô khỏi cần tự trách, xót xa tôi một tý là được rồi. Ly Tâm lại đây, hôn tôi một cái để an ủi linh hồn bị tổn thương của tôi nào”.

Tú Thủy đứng bên cạnh mở miệng: “Thân thể anh bị thương chứ có phải linh hồn đâu”. Tiêu Vân trừng mắt nhìn cô.

“Chúng ta cùng Tề gia kề vai sát cánh đối phó với gia tộc Lam Bang. Vậy thì họ động thủ lúc nào và ở đâu cũng chỉ là chuyện sớm muộn, khó tránh khỏi. Chẳng có gì ghê gớm cả”, Ngô Sâm an ủi Ly Tâm.

Ly Tâm ngẩng đầu thấy cả ba người đàn ông đều mỉm cười với cô. Một lát sau, Ly Tâm nói khẽ: “Không sao thì tốt rồi. Tôi đi ngủ trước đây, buồn ngủ quá”.

Nói xong cô đi ra ngoài cửa theo Hồng Ưng. Hồng Ưng thấy vậy cất giọng lạnh lùng: “Chuyện gì?”

Ly Tâm đưa mắt về mấy người trong phòng: “Tôi muốn biết rốt cuộc các anh có mục đích gì?”

Hồng Ưng nhìn vẻ mặt bình thản của Ly Tâm. Hắn đưa mắt ra hiệu đám thuộc hạ đi chỗ khác: “Cô có tư cách gì hỏi câu đó?”

“Vết thương của Tiêu Vân sẽ không thể giúp các anh đoạt thứ hạng cao. Nếu anh muốn, tôi sẽ tiến cử người giỏi hơn anh ta cho anh. Tôi tin các anh sẽ cần người đó”.

Nghe câu đó, gương mặt lạnh lùng vô cảm của Hồng Ưng lập tức thay đổi. Anh ta dò xét Ly Tâm đang đứng dựa vào tường chờ câu trả lời của anh ta: “Cô rất thông minh”.

Ly Tâm mỉm cười nhận câu nói không biết có phải là một lời khen. Sống trên giang hồ nhiều năm, đương nhiên cô từng nghe nhắc đến Tề gia. Tề gia khởi nghiệp từ nghề buôn bán vũ khí, có lịch sử cả trăm năm. Tề gia mượn cớ này cớ nọ tìm đến Phi Báo, người xếp thứ ba trong thế giới đua xe ngầm tuyệt đối không phải tình cờ.

Hơn nữa, Lam Bang dám động thủ ngay trên địa bàn của Tề gia, chắc chắn không đơn giản là vì danh hiệu Vua xe. Một hư danh đáng để hai gia tộc trực tiếp đụng độ như vậy ư? Nhất định bên trong có nội tình mà Ly Tâm không thể đoán ra. Muốn cô ra tay cũng được, nhưng phải cho cô biết rõ mọi việc.

Hồng Ưng thấy Ly Tâm có vẻ rất tự tin. Hiện tại, hắn đúng là cần một tay đua giỏi hơn Tiêu Vân. Nếu Ly Tâm có thể giới thiệu thì quá ổn. Còn nếu không, hắn sẽ khiến cô phải hối hận vì sự nông nổi ngày hôm nay.

Hồng Ưng dè dặt mở miệng: “Liên quan đến việc phân chia lại thị trường Đông Nam Á”.

Ly Tâm nghe xong không khỏi giật mình. Ông trùm xưng bá ở Đông Nam Á vừa qua đời vào tháng này. Vì vậy thị trường béo bở này cần được quy hoạch lại. Tự cổ chí kim, hắc đạo có quy tắc của hắc đạo. Bạch đạo có quy tắc của bạch đạo. Tề gia mời Tiêu Vân của giới bạch đạo giúp đỡ, chứng tỏ cuộc cạnh tranh này gay gắt vô cùng. Không cạnh tranh bằng thực lực mà bằng cuộc đua xe. Việc này thoạt nhìn giống như trò trẻ con nhưng lại mang hàm ý một cuộc chiến khác.

“Tôi muốn toàn bộ giải thưởng và một phần vạn lợi nhuận, thanh toán một lần”. Ly Tâm thấy Hồng Ưng dám nói thẳng cho cô biết, tất nhiên không sợ cô tiết lộ mọi chuyện ra bên ngoài. Vì vậy, cô cũng đặt thẳng vấn đề.

“Được”.

Ly Tâm gật đầu, thì thầm với Hồng Ưng vài câu. Hồng Ưng lộ vẻ kinh ngạc nhìn Ly Tâm. Sau đó, hai cùng đi ra ngoài.

Sáng sớm hôm sau, trên khán đài VIP của trường đua F1 tập trung các thế lực hắc đạo trên toàn thế giới. Mỗi thế lực chiếm một khu, sát khí đầy mình. Lúc này, ở đây không còn là trường đua F1 huyên náo mà là nơi mang mùi chết chóc.

Ở các khán đài khác, tiếng hò reo vang dội. Cuộc đua xe chợ đen tranh đoạt ngôi Vua tốc độ tổ chức mỗi năm một lần được chuyển từ buổi tối sang ban ngày, khiến công chúng càng hưng phấn bội phần.

“Ly Tâm đi đâu rồi ấy nhỉ? Có phải cô ấy đã xảy ra chuyện gì rồi?”. Ngồi ở khu vực của Tề gia, gương mặt Tú Thủy đầy vẻ lo lắng. Việc Ly Tâm đột nhiên biến mất từ sáng sớm hôm nay khiến tất cả mọi người hoảng hốt.

“Chắc không sao đâu. Ly Tâm chẳng liên quan đến vụ này, sẽ không có người gây phiền phức cho cô ấy”. Ngô Sâm bĩnh tĩnh phân tích.

Tuấn Kỷ âm trầm: “Tôi đã hỏi người của Tề Gia, ai cũng nói không nhìn thấy Ly Tâm, không một ai biết hành tung của cô ấy”. Đây mới là nguyên nhân khiến Tuấn Kỷ cảm thấy lo lắng. Một người đột nhiên bốc hơi như không khí, nếu không xảy ra chuyện thì có nghĩa cô ấy có thỏa thuận gì đó với Tề Gia. Nếu không tại sao người của Tề Gia trên dưới đều đồng nhất ý kiến. Dính đến Tề Gia là một mối họa lớn.

Tiêu Vân mặc bộ đồ đua xe bó sát thân cau mày: “Mọi người có phát hiện, Hồng Ưng cũng không thấy đâu cả”.

Tuấn Kỷ nghe xong sắc mặt càng âm trầm hơn, anh hỏi: “Tiêu Vân, xe của cậu đâu”.

Tiêu Vân đột nhiên hiểu Tuấn Kỷ đang lo lắng điều gì: “Ở chỗ tôi. Ly Tâm chưa từng thử đi xe tôi bao giờ. Cô ấy lái chắc chắn không tốt hơn tôi đâu. Hơn nữa, Ly Tâm chỉ biết phóng xe, không chắc biết đua xe”. Tiêu Vân hiểu Tuấn Kỷ lo Ly Tâm sẽ ra mặt thay anh. Tuy nhiên, suy đoán này không thực tế chút nào.

Trên các khán đài ồn ào náo nhiệt, tiếng loa phát thanh cất lên thông báo các tay đua vào vị trí. Một đoàn xe đủ màu sắc từ từ tiến vào đường đua. Tiêu Vân nghiến răng đứng dậy, gật đầu với đám Tuấn Kỷ rồi ưỡn ngực đi tới chiếc xe của anh. Vì anh đại diện của gia tộc lớn nhất nhì giới hắc đạo nên anh cần có khí thế bá chủ.

“Bây giờ người xuất hiện là Lưu Ưng, xếp thứ hai trên toàn thế giới”. Một chiếc xe màu xám bạc từ từ tiến vào trong tiếng hò reo ầm ĩ. Do đệ nhất tay đua thế giới ngầm là Ám Vân mấy năm nay đều không tham gia bất cứ cuộc đua xe nào, nên người đứng thứ hai đương nhiên trở thành lão đại.

Tiêu Vân ngồi trong xe đua của mình nhìn ra bên ngoài. Anh cảm thấy rất kỳ lạ, tại sao mãi không thấy họ gọi tên anh. Lẽ nào họ còn chờ một ai khác nữa?

“Người cuối cùng, đại diện cho Tề Gia là…”, Tiêu Vân chuẩn bị nhấn ga. Anh vừa xuất phát, một chiếc xe đua màu đỏ rực phóng nhanh ngang qua xe của anh. Tiêu Vân há hốc mồm kinh ngạc, chân đạp mạnh vào cần phanh.

Chiếc xe màu đỏ rực nổi bật dưới ánh mặt trời, thu hút ánh mắt của tất cả mọi người. Màu sắc độc nhất vô nhị khiến cả trường đua đang sục sôi lập tức yên lặng. Màu đỏ tươi chính là màu đại diện của một người, nhân vật thần bí nhất trong giới đua xe chợ đen mấy năm nay không hề lộ diện.

“Ám Vân”, tiếng nói từ loa phát thanh không dấu nổi sự kích động. Chiếc xe đua màu đỏ rực phanh lại ở vị trí đầu, trước mặt mọi tay đua. Đó là vị trí đầu tiên, vị trí đặc thù nhất, vị trí vinh dự nhất.

Cửa chiếc xe từ từ mở ra, một cô gái mặc bộ đồ trắng tỏa sáng dưới ánh nắng mặt trời. Cô có mái tóc đen, từ người cô toát ra khí chất cao ngạo. Cô đeo một chiếc kính lớn che già nửa gương mặt. Cô giơ tay, khiến tất cả mọi người trong trường đua trở nên điên cuồng. Đó là Ám Vân, Vua tốc độ trong lòng họ, là người phụ nữ thần bí đoạt giải quán quân ba năm liền, là thần thoại bất bại của thế giới ngầm.

Bàn tay thon thả của cô giơ lên không trung vừa nắm lại, tiếng ồn ào lập tức biến mất. Đây chính là sức hút của Vua tốc độ, là quyền lực chỉ Vua tốc độ mới có.

Tiếng súng báo hiệu xuất phát nổ ròn rã, chiếc xe đua màu đỏ rực phóng như tên lửa. Không còn nghi ngờ gì nữa, sự xuất hiện đột ngột của Ám Vân trở thành áp lực vô cùng lớn đối với các tay đua. Chi tính riêng điều này, cô đã tiến một bước đến thắng lợi.

Ở đằng sau, chiếc xe màu xám bạc của Lưu Ưng bám sát nút, có lúc chỉ kém nửa thân xe. Với tốc độ này, xe xám bạc có cơ hội vươn lên bất cứ lúc nào. Trên trường đua nổi lên tiếng va quệt chát chúa. Các tay đua bắt đầu tranh cướp đường đua với tinh thần không hủy diệt người cũng bị người hủy diệt.

“Cô ấy là ai?”

Tuấn Kỷ theo dõi chiếc xe đua màu đỏ tươi qua màn hình giám sát, quay đầu hỏi Hồng Ưng vừa xuất hiện. Hồng Ưng nở nụ cười hiếm hoi: “Ám Vân, vua tốc độ đứng đầu thế giới”.

Tuấn Kỷ cau mày: “Anh biết tôi muốn nói gì”.

Hồng Ưng cười nhạt: “Khi nào thời cơ chín muồi, tự nhiên anh sẽ biết”. Dứt lời, hắn liền quay người đi về khu VIP.

Tuấn Kỷ và Ngô Sâm liếc nhìn nhau rồi lại chăm chú theo dõi tình hình trên đường đua.

Trong chiếc xe đỏ rực, Ly Tâm nhếch mép cười nhạt, tay nắm chặt vô lăng. Đường đua vốn là thế giới của cô, là nơi cô xưng vương xưng bá.

“Một trăm mười lăm độ sau lưng cô là xe của Lưu Ưng. Đâm bẹp hắn, tôi sẽ cho cô một phần vạn lợi nhuận”. Một giọng nói lạnh lùng bá đạo truyền đến từ máy bộ đàm. Ly Tâm nghe xong mỉm cười. Đâm bẹp Lưu Ưng, cũng là ý định của cô.

Ly Tâm đột ngột phanh kít xe. Bánh xe ma sát trên mặt đường phát tiếng kêu chói tai. Lưu Ưng ở ngay phía sau Ly Tâm bất ngờ khi thấy cô phanh xe lại. Với tốc độ hiện thời, anh ta không đâm trúng Ly Tâm mới lạ. Lưu Ưng liền tăng tốc xông thẳng về phía xe Ly Tâm.

Ly Tâm vừa theo dõi qua gương chiếu hậu vừa nở nụ cười thách thức. Cả chiếc xe dồn lực vào bánh phải phía sau. Cô lấy nó làm trọng tâm, quay tròn xe ba trăm sáu mươi độ. Vừa đúng lúc Lưu Ưng phóng sượt qua, tránh cuộc va chạm trong nháy mắt. Thấy Ly Tâm né tránh nhường lại vị trí dẫn đầu cho mình, Lưu Ưng hơi sững người. Trước mặt là một đoạn cua, anh ta không còn thời gian nghĩ ngợi đành điều chỉnh tốc độ chuẩn bị đi vào đoạn cua.

Ly Tâm nở nụ cuời gian tà, nhấn ga tăng tốc lao thẳng vào đuôi xe Lưu Ưng. Tốc độ hai trăm cây số đọ với tốc độ ba trăm cây số, Lưu Ưng không có cơ hội né tránh. Chỉ nghe thấy tiếng va chạm kịch liệt, chiếc xe đua màu xám bạc bị hất ra khỏi đường đua, đuôi xe bẹp dúm.

“Làm tốt lắm”. Lại là giọng nói bá đạo phát ra từ máy bộ đàm, sau đó liên lạc bị cắt đứt.

 

Đọc tiếp Đạo tình – Chương 4

Bài viết liên quan:

Bấm vào truyentrungquoc.com để quay lại trang chủ nhanh nhất!

 

 

Scroll To Top