22 Tháng 9 2014
Tên ngôn tình
You are here: Home / Tag Archives: truyen cua co man

truyen cua co man

Tag Archives: truyen cua co man

Feed Subscription

Trao lầm tình yêu cho em Chương 4

Trao lầm tình yêu cho anh – Chương 4

Sân trường giữa mùa hè rực rỡ sắc màu không phải bởi trăm hoa đua nở mà nhờ đủ màu váy áo của các nữ sinh…

Lăng Lăng ôm mười chương tài liệu đã được in ra đầy đủ ngồi trên băng ghế bên rừng cây, bóng cây loang lổ hắt trên từng hàng chữ, làm cho những từ ngữ buồn tẻ cũng trở nên sinh động hơn đôi phần.

Nhìn chán rồi, cô nhắm mắt lại, hít thở hương thơm khoan khoái của lá cây, cô ngẩng đầu lên, để ánh mặt trời chiếu vào khuôn mặt khẽ mỉm cười của mình.

Cô thích đại học T, từ nhỏ đã thích bởi ba cô, người thương cô nhất, đã tốt nghiệp từ ngôi trường này.

Cô vẫn nhớ rõ, ngày nhập học năm nhất, cô kéo tay mẹ, vừa hân hoan vừa rụt rè bước vào sân trường, hớn hở ngồi lên băng ghế này, tưởng rằng mình vừa bước vào thiên đường chốn nhân gian. Khi đó vẻ mặt cô hết sức ngây thơ, áo khoác jeans bạc màu, quần dài cotton màu xanh lam hơi ngắn, bím tóc thô dày bện chặt thả sau lưng, nói theo lời Liên Liên, bạn thân nhất của cô thì: Gái quê còn mô-đen hơn cậu!

Việc cô bị so sánh không bằng cả thôn nữ hoàn toàn không liên quan gì đến hoàn cảnh gia đình cô, mà vì trước kia cô học trung học ở Sơn Đông, nhà trường áp dụng mô hình quản lý phong bế cùng đàn áp. Hàng năm tỷ lệ thi đậu đại học đạt chín mươi tám phần trăm, nhưng hoàn cảnh sinh hoạt và học tập hết sức khắc nghiệt, cổng sắt của trường còn cao hơn trại giam, bên trên còn ghi năm chữ to nổi bật: Nhà tù văn minh nhất.

Giống trại giam không thành vấn đề, quan trọng là chế độ cũng phải giống trại giam chứ, nghe nói trong trại giam được ăn bánh bao vừa to vừa trắng, còn bánh bao của các cô thì y chang củ khoai tây không hơn, không hề nói quá!

Lần đầu tiên nhận lấy bánh bao, cô còn hỏi dì phát bánh: “Cháu muốn ăn bánh bao, sao cô lại phát cho cháu khoai tây?”

Bà ấy không buồn ngẩng đầu: “Người kế tiếp!”

Cô hỏi bạn mới ngồi cùng bàn: “Chẳng phải nói Trung Quốc thực hiện chủ nghĩa xã hội, toàn dân đều ấm no sao? Vì cớ gì lại không giải quyết được vấn đề no ấm của bọn mình.”

Bạn mới đáng yêu ngồi cùng bàn vô cùng tốt bụng đem một nửa phần ăn chia cho cô, khiến cô cảm động đến rớt nước mắt vào đồ ăn.

Sau này mới biết, nhà người ta mở xưởng dệt, ở nhà hai tầng. Báo hại Lăng Lăng lãng lãng phí tình cảm.

Mẹ đi thăm cô, ngồi trên chiếc giường xập xệ của cô nói: “Lăng Lăng, không phải mẹ không có tiền cho con đi học trường quý tộc, nhưng mẹ không muốn con bị lây nhiễm thói hư vinh phù phiếm. Con hãy đồng ý với mẹ, khổ cỡ não cũng phải chịu đựng, mai mốt thi đậu đại học, làm một cô gái độc lập mạnh mẽ… Không thể dựa vào đàn ông, con hiểu không?”

Cô hiểu rõ!

Trong ngôi trường vẫn còn phải lo no lo đói ấy, gu ăn mặc của cô luôn là cao nhất, cho dù cô có mặc váy xanh in hoa to đi học, vẫn sẽ có bạn nữ hâm mộ khen: “Lăng Lăng, cái váy này của cậu đẹp ghê nha!”

Từ đó về sau cô cũng tự tin hơn với gu chọn quần áo của mình!

Trong phòng ký túc xá năm nhất không phải ai cũng quen thân nhau, mọi người đều xấu hổ mà dè bỉu cô, năm hai, bạn tốt Liên Liên của cô rốt cuộc không nhịn được nữa, nói với cô: “Lăng Lăng, tớ với cậu đi dạo phố mua quần áo đi.”

Khi đó cô đang nằm thườn ra trên giường. “Trong tủ của tớ có rất nhiều đồ.”

“Tớ van cậu mua một bộ quần áo cho ra hồn đi, gái quê còn mô-đen hơn cậu!”

Cô giả vờ không nghe, ôm gối cuộn người thành một cục, tiếp tục nằm ì.

Liên Liên leo lên giường cô, cướp lấy cái gối: “Lăng Lăng, cùng lắm lần sau thi lại tiếng Anh cấp bốn thôi!”

“Không thi, bực lắm rồi.” Cả phòng có mỗi cô không qua, mà cũng không phải lỗi của cô, có trách thì trách kẻ ra đề thi cấp bốn quá biến thái, đó căn bản không phải là những câu hỏi mà tư duy bình thường có thể lĩnh hội được.

“Vậy cậu cũng phải đến lớp chứ?”

“Không đi! Có học cũng vô ích!” Vừa đỗ đại học T, cô hạ quyết tâm phải học tập chăm chỉ, nhưng đầu óc của cô cứ như làm bằng đá, sơ đồ mạch điện vẽ mãi không ra, đèn ba cực càng nhìn càng chướng mắt, hận không thể đem nó cắn nuốt vô bụng. Còn về chương trình học trừu tượng thì càng khỏi phải nói!

Đáng ra lúc trước cô không nên nghe lời ông ngoại đi chọn chuyên ngành này.

Liên Liên trợn tròn mắt, bày ra vẻ mặt cậu thật hết thuốc chữa.

Một sinh viên giỏi nhiều lần được học bổng như Liên Liên làm sao có thể hiểu được nỗi thống khổ của cô khi lòng tự tin bị tổn thương nghiêm trọng.

Lâm Lâm đang vỗ vỗ mặt nạ dưỡng da nói: “Tớ thấy cậu nên tìm một gã nào đó cưới quách cho rồi, hết tội hết nợ.”

“Ý hay nha.” Lăng Lăng xoay người ngồi xuống, tỏ vẻ hứng thú. “Tranh thủ tỉ lệ nam nữ mất cân đối ở đại học T, tớ phải nắm chắc cơ hội túm được một anh chàng thật ngon.”

Lâm Lâm hỏi: “Cậu thích loại con trai thế nào? Để tớ giới thiệu cho.”

“Yêu cầu của tớ không cao, không được quá đẹp trai, nhà không được quá giàu, có chí tiến thủ, đáng tin cậy, chênh lệch trong vòng mười tuổi trở xuống, tớ đều chấp nhận được. À, còn phải tốt tính, nếu không sẽ bị đầu óc ngu si của tớ chọc cho tức chết…”

Cô còn chưa nói xong điều kiện, Liên Liên đã tức giận đến bóp trán: “Cậu là đồ óc heo, đàn ông như thế trong trường này chỗ nào chẳng có, cần gì phải đi tìm? Cậu tới cửa sổ ném bừa một quả tú cầu xuống, trúng ai thì giữ người đó lại.”

Lăng Lăng nháy nháy cặp mắt sáng ngời, bổ sung một câu: “Người đó phải chung thủy với tớ suốt đời suốt kiếp.”

Lâm Lâm ngừng vỗ lên mặt nạ, ngẩng khuôn mặt xanh lè giống quỷ lên: “Lăng Lăng, đàn ông như vậy cậu có đốt đuốc tìm cũng không thấy thấy đâu, hoàn toàn không có trên đời. Vẫn nên thực tế một chút, tìm một tên đẹp trai nhà giàu là được.”

“Chờ hắn chơi chán rồi đem tớ vứt đi như giẻ rách ẩy hả?!”

“Vậy còn tốt hơn cậu phải hi sinh cả đời vì một thằng đàn ông tầm thường, chờ đến khi hắn làm nên sự nghiệp lại đem cậu vứt đi như giẻ rách. Cậu đã bao giờ xem phim “Khiên Thủ”(*) chưa? Đó mới là người đàn bà đau khổ nhất.”

“Khiên Thủ?!”

Lồng ngực cô bỗng đau đớn như xé nát, giành lại chiếc gối ôm vào lòng.

Lúc còn học cấp ba, mẹ thường xuyên đến thăm cô, mua cho cô rất nhiều đồ ăn vặt ưa thích nhưng ba cô thì chưa bao giờ tới trường lấy một lần.

Mỗi lần tan học, cô đều ngóng ra ngoài cánh cổng sắt khổng lồ, hy vọng có thể tìm thấy dáng người cao ngất của ba như trong trí nhớ, mang theo đồ ăn vặt đứng ngoài cổng trường chờ cô.

Thế nhưng, ba không hề đến dù chỉ một lần!

Bởi vì ba cũng giống như nhân vật nam trong “Khiên Thủ”, đem lòng yêu một người đàn bà khác…

Diêu Diêu, cô bạn cùng phòng thích hô to gọi nhỏ, bỗng thét một tiếng chói tai, làm cô sợ tới mức toát mồ hôi lạnh.

“Nhìn kìa, đó chẳng phải Trịnh Minh Hạo khoa Tin sao?”

“Thật hả?!”

Lâm Lâm vọt qua nhanh như chớp. “Cool quá! Tình nhân trong mộng của mình nha.”

Liên Liên nửa nằm nửa ngồi trên giường cô, nghiêng người về phía cửa sổ: “Anh ấy chính là Trịnh Minh Hạo trong truyền thuyết đó! Thiệt là đẹp trai nha.”

“Mang giày Adidas đi đá bóng! Rất có cá tính.”

“Giày Adidas không phải dùng để đá bóng à?”

“Đúng vậy, vấn đề là sân bóng trường mình toàn đất đá, một tháng làm hỏng ít nhất hai đôi giày đá bóng.”

Lâm Lâm bảo cô: “Lăng Lăng, đừng rầu rĩ nữa, ngắm trai đẹp xong tâm trạng sẽ tốt lên thôi.”

Cô ngồi dậy khỏi giường, nói to: “Tớ đi giải đề tiếng Anh cấp bốn đây, lần sau mà trượt nữa tớ đập đầu chết luôn!”

Kết quả thi tiếng Anh cấp bốn phát ra, cô xem thành tích 58 điểm, liều mạng đập đầu xuống mặt bàn: “Đầu mình chẳng lẽ làm bằng đá sao!”

Liên Liên ngăn cô lại: “Đừng đập hư bàn!”

“Ừ!” Cô đứng lên đi về phía cửa, định ra ngoài hít thở chút không khí.

“Lăng Lăng, cậu đi đâu vậy?”

“Đi nhảy lầu. Mỗi năm trường chúng ta đều có một người, tớ phải tranh thủ trước, bằng không sẽ bị người khác cướp mất chỉ tiêu.”

Lâm Lâm quát cô: “Tớ dẫn cậu ra hàng net, lên OICQ chat chit kết bạn, rất vui đó.”

“Có thể thi qua cấp bốn không?”

“Có khi tìm được chàng trai tình nguyện ở bên cậu cả đời.”

Cô lập tức chạy về mặc thêm áo khoác, lấy ví tiền.

Liên Liên cười hỏi: “Cậu không đi nhảy lầu nữa à?”

“Không vội, tớ nhường cho ai nhanh chân hơn đó.”

QQ, trước kia là IOCQ, thực sự đã giúp cô gặp được một người đàn ông làm thay đổi cuộc đời mình.

Anh ấy không phải người đầu tiên tìm cô chat chit, nhưng anh là người đâu tiên chat với cô quá mười câu.

Anh chưa bao giờ hỏi cô những câu nhàm chán như: Bạn bao nhiêu tuổi? Tên là gì? Bạn là sinh viên hả? Bạn ở đâu? Chúng ta gặp nhau được không?

Họ quen nhau trong một chat room, câu đầu tiên anh nói với cô là: “Tôi rất thích câu bạn vừa nói, lý tưởng của bạn là gì?”

Cô trầm ngâm chừng một phút, sau đó kết luận: Người này này rất có đầu óc, rất có chiều sâu. Dựa vào cảm giác rất giống ba mình, cô quyết định chat với “bác” này, cô nói: “Mình muốn làm giảng viên đại học.”

“Dạy chữ dạy người, rất cao quý!”

“Không phải, mình muốn ra đề thi dễ một chút để mọi sinh viên đều có thể thi đậu…”

“….”

Một lúc lâu không có hồi âm, cô gửi tin hỏi: “Bạn đi rồi hả?”

Anh ta trả lời: “Không, đang lau nước trên máy tính.”

Nước trên máy tính?

Cô nghĩ nghĩ, không cần đổi đề tài, vì vậy hỏi tiếp: “Vậy còn bạn? Lý tưởng của bạn là gì?”

“Hiện tại không có… Trước đây tôi luôn đề cao bản thân quá mức, bây giờ nhận ra mình chỉ là một kẻ tầm thường đến không thể tầm thường hơn được nữa, thứ tôi theo đuổi hoàn toàn vượt quá khả năng… Tất cả mọi người đều khuyên tôi từ bỏ, ngay cả giáo sư cũng khuyên tôi bỏ… Tôi đã lãng phí mất năm năm, cuối cùng thành công cốc.”

Từng dòng chữ của anh ta toát lên vẻ thất vọng về bản thân, cảm giác chán nản cùng bi quan sa sút.

Cô hiểu những người như vậy, khi còn trẻ cứ tưởng rằng không có gì là không làm được, đến một ngày bỗng nhận ra bản thân nhỏ bé như một hạt bụi, để rồi đánh mất niềm tin, nhiệt huyết vào cuộc sống.

Nhìn đồng hồ còn một tiếng nữa mới đến giờ đóng cửa ký túc xá, cô quyến định khai sáng anh ta một chút: “Người ta càng coi thường bạn, bạn càng phải coi trọng chính mình.”

“Không ai xem thường tôi cả, là tôi tự coi thường mình.”

Cô nản chí nhìn lên avatar trên màn hình, ca này khó nha! Điển hình của hội chứng tự ti cực độ kết hợp với tự tin cực độ.

Cô suy nghĩ một hồi lâu, quyết định đổi phương thức an ủi: “Bạn cảm thấy thất bại, có người so với bạn còn thất bại hơn, không tin chúng ta so thử xem.”

“So thế nào?”

“Ai là người thương bạn nhất?”

Anh ta suy nghĩ rất lâu: “Có lẽ là mẹ tôi.”

“Bạn có thể gặp bà không?”

“Bà thường xuyên đến thăm tôi.”

“Người thương mình nhất là ba, nhưng bốn năm nay mình không gặp ông ấy, ông bỏ đi với người phụ nữ khác rồi.”

“Thực xin lỗi.”

“Không sao. Bạn thương ai nhất?”

“Tôi khá là kính trọng ba mình.”

“Mình thương ông nội nhất. Mười năm rồi mình không gặp ông, ông đã qua đời vì bệnh…” Cô nhìn chữ viết trên màn hình, bổ sung một câu: “Mình rất nhớ ông.”

“Thực xin lỗi!”

“Bạn có thi đậu tiếng Anh cấp bốn không?”

“Cấp bốn? Tôi chưa từng thi.”

“Nhớ nhé, đây là chuyện măy mắn nhất đời bạn đó.”

“Vậy hả?! Cảm ơn bạn đã cho tôi biết.”

“Bạn có từng ngủ trong phòng lạnh muốn đóng băng chưa? Đầu gối đau nhức khiến bạn không thể chợp mắt. Bên giường bạn có con chuột nào chạy qua chạy lại không? Nó gặm sạch mì tôm của bạn xong lại quay qua cắn bạn?”

“Bạn là sinh viên hi vọng của gia đình à? Có cần tôi quyên góp giúp bạn ít tiền không?”

Không cần, mẹ cho mình sinh hoạt phí tiêu không hết. Cô gõ những lời này xong lại xóa đi. “Bạn không sợ mình lừa tiền à?”

“Có không? Bạn có vẻ là người trung thực.”

“Thời nay kẻ lừa đảo là trung thực nhất.”

“Thật tiếc, tôi không hay tiếp xúc với dân lừa đảo lắm nên không rành các tình huống.”

“Bạn lớn lên trong phòng thí nghiệm vô trùng à?”

“Cũng có thể nói như vậy, tôi lên năm tuổi bắt đầu thích đứng trong phòng thí nghiệm của ba, nhìn ông làm thí nghiệm, giúp ông sửa sang lại các ảnh chụp đủ mọi màu sắc từ kính hiển vi. Cho tới bây giờ, hơn phân nửa thời gian của tôi đều ở trong phòng thí nghiệm.”

Trời đất! Lẽ nào đây chính là “nhà khoa học” trong truyền thuyết!

Cô phấn khích đến mức muốn tìm anh ta xin chữ ký.

Tiếc là thời gian không cho phép, cô phải tranh thủ về ký túc xá đúng giờ.

“Mình không thể chat với bạn nữa, ký túc xá sắp đóng cửa rồi.”

“Ngày mai bạn có online không?”

“Mình không hay vào chat room này, vậy đi, mình cho bạn số IOCQ của mình, 14833730, chỉ cần ava của bạn sáng, mình nhất định sẽ nói chuyện với bạn.”

“OK!”

“Mình phải đi đây. Trước khi chia tay mình gửi bạn một câu hát mình thích nhất nhé: “Cảm ơn trời, cảm ơn đất, cảm ơn ánh mặt trời chiếu xuống nhân gian!”(**) Bạn đi ra ngoài tìm một tán cây rồi đứng dưới đó ngẩng đầu nhìn trời xanh, mỉm cười đón ánh mặt trời… Bạn sẽ nhận ra ông Trời đã ban cho bạn rất nhiều thứ quý giá đó.”

“Tôi sẽ đi!”

“Tạm biệt!”

“Tạm biệt!”

Lần sau ra hàng net, cô mở QQ, phát hiện một dãy số lạ gửi tin nhắn xin kết bạn, nickname là L.Y. Còn để lại cho cô một lời nhắn: “Tôi ngẩng đầu nhìn trời xanh, mỉm cười đón ánh mặt trời, tôi phát hiện ông trời đã ban cho mình một thứ thật quý báu.”

“Là cái gì?”

“Cảm ơn gió, cảm ơn mưa, cảm ơn vận mệnh đã cho chúng ta gặp nhau!”

“Khoa học gia” quả nhiên không giống người thường, năng lực tiếp thu cái mới lẫn khả năng lĩnh hội đều rất mạnh mẽ.

Cô bắt đầu hơi thích anh!

Sau đó, mỗi lần cô online đều chat với anh, không có mục đích gì khác, chủ yếu là do avatar QQ của anh lúc nào cũng sáng, dường như hai mươi bốn giờ đều lên mạng, một vài lần rât hiếm hoi không online, anh giải thích với cô: Máy tính bị hư. Dù sao đi nữa, chat với ai thì cũng là chat, chat với anh còn thú vị hơn.

Lâu dần, cô thích cảm giác chat chit với anh, bởi vì cách anh nói chuyện không giống với người khác.

Nếu cô nói: “Thần tượng của em là Lỗ Tấn, em muốn học khoa Văn, nhưng mọi người đều nói nhà văn chuyên nghiệp đều không phải người bình thường.”

Anh sẽ nói với cô: “Thần tượng của anh là Albert Einstein, ông ấy là người bất bình thường nhất xưa giờ.”

Cô không nói gì…

Nếu cô nói: “Tương lai em phải trở thành người phụ nữ xuất sắc, không dựa vào đàn ông!”

Anh sẽ nói với cô: “Anh chỉ muốn làm một người đàn ông bình thường, chăm sóc người phụ nữ của mình thật tốt!”

Cô càng không nói nên lời…

Nếu cô nói: “Em vừa so đáp án tiếng Anh cấp bốn, lần này lại trượt rồi.”

Anh sẽ nói với cô: “Ai ra đề tiếng Anh cấp bốn vậy? Quả thực quan niệm về tiếng Anh đã thay đổi triệt để! Anh vừa làm xong đề thi vừa rồi, được năm mươi điểm.”

“Hóa ra tiếng Anh của anh thua em, có khi em còn giỏi hơn anh.”

“Trước khi làm đề cấp bốn, anh cứ nghĩ tiếng Anh của mình không tệ lắm, giờ anh đã nhận ra – mình phải đi mua sách ngữ pháp về ôn lại.”

Tâm trạng cô cũng không tệ lắm, vừa cười vừa gõ: “Chấp nhận đi, anh cũng đừng tự ti quá!”

Anh nói: “Anh không tự ti! Có điều anh đề nghị em nên thi TOEFL, tư duy của người Mỹ có vẻ logic hơn.”

“Anh thấy em bị tiếng Anh tra tấn chưa đủ thảm sao?”

“Tiếng Anh thực ra không khó, anh có thể bày em.”

“Thôi đi, đề cấp bốn anh mới có năm mươi điểm.”

“…” Một lát sau, anh nói: “Giờ thì anh bắt đầu tự ti rồi!”

 

Đọc tiếp Trao lầm tình yêu cho anh – Chương 5

Bài viết liên quan đến ngôn tình Trao lầm tình yêu cho anh:

Bấm vào đây để quya lại trang chủ truyentrungquoc.com .

Bên nhau trọn đời chương 1

Ngôn tình hiện đại – Bên nhau trọn đời – Cố Mạn

Bên nhau trọn đời – Chương 1 : Tái ngộ

Triệu Mặc Sênh lặng người nhìn cặp trai gái đứng trước quầy bán rau, một lần nữa chị cảm nhận sự lạ lùng của số phận. Bảy năm trước, chính họ khiến chị quyết định ra đi.

Bây giờ họ lại cùng nhau đi mua sắm, vậy là cuối cùng họ vẫn cùng nhau! May mà hồi ấy chị bỏ ra đi, nếu không…Mặc Sênh không dám nghĩ thêm…

Hà Dĩ Thâm, Hà Dĩ Văn, sao mình ngốc thế, tại sao cứ một mực cho rằng hai người ấy tên giống nhau thì nhất định là anh em?

“Chúng tôi không phải là anh em, trước đây hai gia đình chúng tôi là hàng xóm của nhau, đều họ Hà cho nên cũng đặt tên cho các con giống nhau. Về sau, cha mẹ Dĩ Thâm đột ngột qua đời, cha mẹ tôi nhận nuôi Dĩ Thâm.”

“Chị tưởng, chị mạnh hơn tình cảm hai mươi năm giữa tôi và Dĩ Thâm sao?”

“Hôm nay tôi chính thức cho chị biết, tôi yêu Dĩ Thâm, nhưng tôi không muốn yêu thầm yêu vụng. Tôi và chị sẽ cạnh tranh công khai.”

Năm19 tuổi, một ngày trước sinh nhật Mặc Sênh, cô bạn gái Hà Dĩ Văn vốn điềm đạm, bỗng nhiên thẳng thắn tuyên bố với chị. Một người dịu dàng, không bao giờ tranh giành với ai như Dĩ Văn mà quả quyết như vậy, chắc hẳn cô ấy phải yêu Dĩ Thâm nhiều lắm.

Còn chị? Chị có gì để cạnh tranh với Dĩ Văn? Chính vào ngày Dĩ Văn tuyên chiến, chị đã thua, sau đó chị đã chạy trốn sang Mỹ suốt bảy năm trời.

“Ôi, Hà Dĩ Thâm” – Nghĩ đến ánh mắt lạnh lùng, những lời nói tuyệt tình của anh ta, Mặc Sênh thấy nhoi nhói trong lòng. Tuy cảm giác rất mơ hồ, khó nhận ra, nhưng chắc chắn là có thật.

Anh đi về phía chị, bàn tay Mặc Sênh nắm chặt tay đẩy xe hàng đến mức các đầu khớp ngón tay trắng bệch, như sắp long ra. Nhưng siêu thị lúc đó quá đông, chị lại đang đẩy cái xe chứa hàng nên hoàn toàn không thể dễ dàng quay người bỏ chạy. Tuy nhiên ngay lập tức chị nghĩ, vì sao mình phải lẩn tránh? Mình nên bình thản nói với họ một câu đại loại: “Ồ, đã lâu không gặp.”

Rồi kiêu hãnh quay đi, để lại cho họ một hình ảnh đẹp về mình mới phải.

Nhưng, có thể họ không nhận ra mình. Có thể lắm chứ, mình đã thay đổi nhiều, mái tóc dài buông xõa năm xưa giờ biến thành mái tóc ngắn chấm tai, làn da trắng nõn ngày nào giờ đã sạm đi nhiều bởi cái nắng bang California, lại còn quần bò, áo phông rộng thùng thình, giày thể thao, khác xưa nhiều quá!

Họ bước từng bước, chầm chậm tiến lại gần nhau, rồi… lướt qua nhau.

Đau đớn quá!

Hình như có tiếng nói vẳng lại.

“Có cần mua thêm sữa không?” – Đúng là tiếng Dĩ Văn rồi, vẫn nhỏ nhẹ như xưa.

“…”

Chị không nghe rõ câu trả lời. Nhớ quá, giọng nói trầm ấm như tiếng vĩ cầm của Dĩ Thâm luôn vẳng bên tai Mặc Sênh trong suốt bảy năm chị lưu lạc xứ người.

Hẫng hụt, nhưng đồng thời cũng thấy nhẹ nhõm. Mặc Sênh ngẩng đầu nãy giờ vẫn cúi, quả quyết bước đi.

“Rầm”, chiếc xe đẩy xô vào đống xà phòng hạ giá chất như núi trên lối đi. Thủ phạm là chị đứng ngây nhìn mấy trăm bánh xà phòng đổ tung toé, ngổn ngang .

Tệ thật, liệu có thể vờ tỏ ra không biết mình là người gây ra chuyện?

“Trời ơi, đây là lần thứ ba trong ngày rồi.” – Người quản lý siêu thị không biết từ đâu chạy đến nói như rên lên.

Cho nên, cũng không nên trách người ta, sao lại chất hàng ngay giữa lối đi như vậy. Mặc Sênh lẩm bẩm, cố làm ra vẻ hối hận.

Cảnh tượng đương nhiên thu hút sự chú ý của những người xung quanh, trong đó có Dĩ Văn. Dĩ Văn liếc nhìn về phía có nhiều tiếng ồn ào, bỗng giật mình – Cô ta! Có phải cô ta không? Dĩ Văn dường như không tin vào mắt mình… Đúng là cô ta! Trở về rồi ư?

“Chuyện gì thế Dĩ Văn?” – Hà Dĩ Thâm, không hiểu, quay sang hỏi, bất giác nhìn theo ánh mắt của Dĩ Văn.

Thân hình cao lớn của Dĩ Thâm bỗng khựng lại.

Triệu Mặc Sênh!

Người phụ nữ cúi đầu như một đứa trẻ mắc lỗi kia chẳng phải là Triệu Mặc Sênh? Vẻ mặt thiếu tự nhiên, mắt thấp thoáng nụ cười tinh quái không thể chối cãi. Từ xa khó nhìn rõ nét mặt cô ta, nhưng Dĩ Thâm biết. Anh vẫn biết, cô ta là vậy, sau khi khuấy đảo cho nước ao đục ngầu rồi bỏ đi một cách vô trách nhiệm, ương ngạnh, ích kỷ và đáng ghét.

Chẵn bảy năm, cô ta vẫn còn nhớ đường về ư?

Hà Dĩ Thâm gọi: “Dĩ Văn, về thôi!”

Dĩ Văn kinh ngạc nhìn vẻ mặt bình thản của Dĩ Thâm: “Anh không định đến chào một câu ư? Hay là…”

“Cô ấy từ lâu đã không còn tồn tại trong cuộc sống của anh.” – Giọng Dĩ Thâm dửng dưng, có vẻ như không có chuyện gì thật .

Dĩ Văn thầm quan sát nét mặt Dĩ Thâm, nhưng không tìm thấy gì hơn, đoạn nói nhỏ: “Đi thôi anh!”

Nhưng cuối cùng cái nhìn của Dĩ Văn vẫn vô tình hướng về Mặc Sênh, đúng lúc chị ngoảnh lại, ánh mắt hai người gặp nhau, Mặc Sênh lộ vẻ ngạc nhiên, nụ cười thoáng hiện trên mặt, chị bối rối gật đầu.

Dĩ Văn vội vàng quay đầu gọi: “Dĩ Thâm…”

“Gì thế?”

“Chị ấy…”- Dĩ Văn đột nhiên dừng lại, trong đám người đằng trước không nhìn thấy bóng dáng Mặc Sênh đâu nữa.

“Sao thế?” – Dĩ Thâm hỏi.

“Không, không có gì.” – Dĩ Văn cúi đầu. Chỉ có điều vừa rồi cô đã nhìn thấy họ, tại sao họ lại dễ dàng bỏ qua, cố tình không nhận nhau? Lại còn Dĩ Thâm nữa, rõ ràng đã nhìn thấy…

Không ngờ lại có ngày mình trở về đây.

Chủ biên hỏi Mặc Sênh trong lần đầu gặp nhau: “Cô Triệu, vì sao cô lại chọn làm việc ở thành phố này?”

Mặc Sênh bỗng lúng túng không biết trả lời thế nào. Vì sao ư? Bởi vì, đây là nơi tôi đã học một năm đại học? Bởi vì nơi đây tôi đã quen anh? Bởi vì nơi đây tôi đã có nhiều kỷ niệm, rất nhiều?
Lúc đầu chính Mặc Sênh cũng không biết, tại sao nơi đầu tiên chị nghĩ tới sau khi về nước là thành phố nơi này. Mãi đến hôm gặp lại Dĩ Thâm chị mới hiểu, chị muốn gặp anh, mặc dù anh đã không còn thuộc về chị, nhưng chị vẫn muốn nhìn thấy anh.

Chỉ nhìn thôi.

“Có lẽ là do tôi không thể về nhà.” – Mặc Sênh nói. Chủ biên nhìn chị rất lâu có vẻ ngạc nhiên, có thể giữ cô ta làm phóng viên ảnh – Bà chủ biên thầm nghĩ.

Tuy nhiên, việc chủ biên quá coi trọng lý lịch làm việc ở nước ngoài của chị lại khiến Mặc Sênh cảm thấy bất an.

“Đó chỉ là một tạp chí nhỏ.” – Chị nói với bà ta như vậy.

“Ồ, cô Sênh.” – Bà chủ biên hơn 40 tuổi thân mật gọi tên Mặc Sênh: “Chị khen kiến thức sâu rộng của tôi ư? Kiến thức của tôi rất bình thường. Tôi chỉ làm việc ở một tờ báo nhỏ của Mỹ, biết khá rõ tờ báo đó thôi.”- Mặc Sênh cười đáp lại lời khen của bà chủ biên, cảm giác bất an trong chị bỗng chốc tiêu tan.

“Cô Sênh, tôi biết, một người Trung Quốc làm phóng viên ảnh ở Mỹ đâu phải dễ, nhất định chị phải ưu tú hơn người da trắng. Bọn họ luôn cho rằng người Trung Quốc chúng ta không có gen nghệ thuật.”- Bà chủ biên tiếp tục câu chuyện.

Việc làm vậy là đã ổn. Chị được nhận vào làm phóng viên ảnh cho tờ tạp chí phụ nữ này. Mặc Sênh vẫn đến siêu thị đó mua đồ, nhưng không hề gặp lại họ. Mãi đến một hôm, người bảo vệ siêu thị gọi chị lại: “Chị ơi, mời chị đến phòng bảo vệ một lát.”

Mặc Sênh ngạc nhiên, cảm giác có chuyện chẳng lành, báo chí nhiều lần đăng tin nhân viên bảo vệ ở một số siêu thị cưỡng chế khám xét, thậm chí đánh khách hàng.

Mặc Sênh nhìn anh ta với ánh mắt cảnh giác, anh bảo vệ tỏ vẻ ái ngại, nói: “Xin lỗi chị, chúng tôi không có ý gì, chỉ muốn hỏi, một tháng trước đây chị có đánh mất thứ gì không?”

Một tháng trước mình vừa về nước, chẳng lẽ đánh mất thứ gì mà mình không biết? Chị lặng lẽ đi theo người bảo vệ với một chút hiếu kỳ. Đến phòng bảo vệ, anh ta đưa cho Mặc Sênh một cái ví da màu đen.

Nhìn qua Mặc Sênh cũng biết đó không phải là ví của mình, chị lắc đầu nói: “Anh nhầm rồi, không phải của tôi.”

Người bảo vệ ngạc nhiên, hỏi lại: “Chị mở ra xem.”

Chị đón cái ví, mở ra, bên trong có bức ảnh của chị.

Người bảo vệ nói: “Ảnh của chị phải không, mặc dù giờ chị đã khác nhiều, nhưng tôi vẫn nhận ra.”

Khác rất nhiều, bởi vì bức ảnh chụp lúc Mặc Sênh vừa vào đại học, vẫn còn để tóc dài, tết thành bím đuôi ngựa, cười một cách ngốc nghếch.

Sao nó lại có trong ví của một người lạ?

Mặc Sênh trả cái ví cho người bảo vệ: “Đây hoàn toàn không phải tôi.”

Người bảo vệ vẫn một mực: “Người trong ảnh không phải chị sao?”

“Đúng là tôi, nhưng cái ví không phải của tôi.”

“Nhưng nhất định là người quen của chị. Này, có khi chủ nhân của cái ví thầm yêu chị cũng nên…”

Ồ, thật bất ngờ! Ai bảo người Trung Quốc thiếu óc liên tưởng?

“Nhưng…”

“Chị cầm đi, cầm đi. Mãi chẳng có ai đến nhận, để ở đây chúng tôi cũng khó xử lý, đem nộp coi như sung công, thà trả lại cho chị, chị và chủ nhân cái ví nhất định có quan hệ với nhau. Ồ, mà biết đâu tôi chẳng tác thành một cuộc hôn nhân…” – Người bảo vệ hình như mê xem phim truyền hình, một mực tin vào suy diễn của anh ta.

Một tháng trước, có thể Dĩ Thâm đã đánh rơi cái ví vào lúc họ gặp lại nhau. Dĩ Thâm đánh rơi ư? Mặc Sênh mang cái ví về nhà với suy diễn vẩn vơ.

Buổi tối sau khi tắm xong, nằm trên giường, Mặc Sênh giở xem lại cái ví, kiểu dáng đơn giản, nhãn hiệu nổi tiếng, tiền không nhiều, hoàn toàn không thể xác định được thân phận chủ nhân của nó.

Mặc Sênh thận trọng rút bức ảnh ra, ở một góc bức ảnh có mấy chữ nổi, chắc chắn được bóc ra từ giấy tờ nào đó, lật bức ảnh, chị ngỡ ngàng, mặt sau có chữ! Nét chữ phóng khoáng, rắn rỏi như cào rách giấy của anh, Mặc Sênh không bao giờ quên.

Đó là nét chữ của Dĩ Thâm. Dòng chữ viết bằng bút máy, mực đen: My sun shine!

Trong một thành phố phức tạp vẫn có thể sống rất đơn giản, làm việc, ăn, ngủ, chỉ có vậy. Sau thời kỳ thích nghi ban đầu, những ngày tiếp theo chỉ là sự lặp lại máy móc.

“Chị Sênh, tôi tìm chị khắp nơi.” – Mặc Sênh vừa bước vào tòa soạn, đã nghe có người gọi từ xa.

“Bạch hả, có việc gì thế?”

Bạch họ Lý, còn rất trẻ, cũng là phóng viên ảnh. Cậu ta rất có tài tiếp xúc với các siêu sao, siêu mẫu nên được giao phụ trách ảnh bìa.

“Vợ em sinh cháu, buổi chụp ảnh siêu mẫu Tiêu Tiêu ngày mai chị giúp em được không?”

Tiêu Tiêu? Mặc Sênh hơi do dự: “Tôi thì không có vấn đề gì, có điều nghe nói tính khí cô ta rất khó chịu, nếu không phải là người quen chưa chắc cô ta đã đồng ý cho chụp.”

Bạch đã nghĩ tới chuyện này, anh nghĩ một lát nói: “Thế này vậy, chị cứ đi thử, nếu không được thì gọi cho em.”

Ngày hôm sau, khi nhìn thấy người mẫu Tiêu Tiêu nổi tiếng lạnh lùng, Mặc Sênh hoàn toàn bị bất ngờ, chị không biết giới người mẫu trong nước, trước đó lại chưa bao giờ xem ảnh Tiêu Tiêu, không ngờ cô ta lại…lại rất giống một người bạn thời đại học của chị.

Nhưng bạn đại học của Mặc Sênh là cô gái nông thôn chất phác, vụng về, còn cô người mẫu trước mặt chị, cặp chân dài ngọc ngà vắt chéo nhau, động tác hút thuốc vừa điệu nghệ vừa quyến rũ…

Mặc Sênh không dám nhận, có lẽ chỉ là hai người giống nhau thôi.

Nhưng người đẹp Tiêu Tiêu nheo mắt nhìn Mặc Sênh, đoạn sải những bước dài đến bên chị:

“Thế nào, không nhận ra nhau à?”

“…Thiếu Mai ư?”

“Hừ, không phải tớ thì ai đây.” Cô ta cười đắc ý.

“Chị Sênh, thì ra chị là người quen của Tiêu Tiêu? Tốt quá.” – Cậu Đồng đi cùng vui vẻ góp chuyện.

“Hồi học năm thứ nhất, cậu ở giường trên, tớ giường dưới.”

“Thời sinh viên ai cũng thích giường tầng.” – Người quản lý của Tiêu Tiêu chen lời.

“Chẳng phải các vị đến chụp ảnh sao, mau chụp đi!” – Tiêu Tiêu nhiệt tình giục.

Thiếu Mai thay đổi nhiều quá! Mặc Sênh vừa lấy góc chụp vừa nghĩ, trước ống kính hoàn toàn không phải là một Thiếu Mai vụng về đến đáng yêu. Vậy cô ta là ai?

Có lẽ chẳng là ai hết. Một nhiếp ảnh gia có thể chụp được cái thần của người mẫu, nhưng Mặc Sênh không chụp được cái thần của Tiêu Tiêu, có lẽ chị chưa đủ tài, hay nói đúng hơn, có lẽ người đứng trước ống kính hoàn toàn không có cái đó.

Tiêu Tiêu rất trống rỗng! Một sự trống rỗng đến tuyệt vọng, có lẽ chính sự trỗng rỗng này khiến cô ta nổi như cồn.

Chụp xong một tổ hợp ảnh, Tiêu Tiêu xua tay: “Hôm nay chụp đến đây thôi.”

“Nhưng, Tiêu Tiêu vẫn còn phải…” – Người quản lý của Tiêu Tiêu ngạc nhiên nhắc.

“Đến đây thôi.” – Tiêu Tiêu kiên quyết quay sang nói với Mặc Sênh: “Chúng mình đi uống cà phê.”

“Lâu ngày không gặp, nên uống rượu mới phải, tiếc là gần đây dạ dày mình có vấn đề, đành uống cà phê vậy.”

“Ồ, uống cà phê rất tốt, có lẽ bạn nên uống cùng với sữa.” – Mặc Sênh không biết nên nói thế nào. Có bao nhiêu, bao nhiêu chuyện cần hỏi, thực sự không biết bắt đầu từ đâu.

“Sức khỏe rất quan trọng, ăn kiêng cũng nên có điều độ.” – Mặc Sênh chọn một chủ đề ngoài rìa nói.

“Xưa nay tớ chưa bao giờ ăn kiêng.” – Tiêu Tiêu nửa cười, nửa không: “Tớ nghiện rượu.”

“Thiếu Mai!” – Mặc Sênh kinh ngạc bởi cái cách cô ta đối sử với bản thân. Chị xúc động nắm tay người bạn cũ. Thiếu Mai, tại sao lại trở nên như vậy?

Tiêu Tiêu theo phản xạ hất tay Mặc Sênh, làm chị ngẩn người, cả hai im lặng có phần lúng túng.
“Cậu thay đổi nhiều quá.” – Lúc lâu sau, Mặc Sênh lên tiếng vẻ xót xa.

“Đúng vậy, còn nhớ hồi năm thứ nhất tớ thầm yêu một người không?” – Tiêu Tiêu lạnh lùng kể: “Một hôm, tớ nói thẳng với anh ta, tớ thích anh ta, anh ta thừa nhận nhưng không yêu tớ. Sau đó Thiếu Mai đã chết, tớ bây giờ là Tiêu Tiêu”

Lời Tiêu Tiêu như khía vào tâm can. Mặc Sênh thấy đau lòng, chẳng biết nói gì thêm.

Lát sau, Tiêu Tiêu lại nói giọng mỉa mai: “Rốt cuộc cậu vẫn không thay đổi. Vẫn giả bộ cao thượng. Sao lại từ bỏ nước Mỹ vàng son mà về?”

Câu nói ít nhiều làm tổn thương Mặc Sênh, nhưng nghĩ lại mình cũng có lỗi. Năm xưa, chị lẳng lặng bỏ đi, bảy năm bặt vô âm tín, chị có lỗi với bạn bè: “Lúc đó, mình đi vội quá…”

“Không cần nói với tớ những cái đó.” – Tiêu Tiêu ngắt lời: “Những cái đó nên nói với Dĩ Thâm.”
Hà Dĩ Thâm? Sao lại liên quan đến anh ta? – Mặc Sênh nhớ lại cảnh Dĩ Thâm, Dĩ Văn cặp kè bên nhau hôm ở siêu thị: “Mình nghĩ anh ta chẳng quan tâm đâu…”

“Không quan tâm? Cậu tưởng ai cũng vô tâm như cậu sao?”

Tiêu Tiêu có vẻ xúc động: “Mấy ngày đầu lúc cậu mất tích, anh ta tìm cậu, trông giống một người điên, về sau anh ta nhất định ở lại ký túc xá chờ, kết quả anh ta chờ được cái gì?” Tiêu Tiêu cau mày: “Kết quả là có mấy người đến mang đồ của cậu đi, họ bảo với anh ta, bảo với chúng tớ, cậu đã đi Mỹ, có thể không bao giờ trở lại.”

“Mặc Sênh, cậu ác quá.” – Tiêu Tiêu dừng một lúc, lại tiếp: “Tớ không bao giờ quên phản ứng của Dĩ Thâm lúc đó, anh ta có cái vẻ của một người bị rơi xuống vực, mặt tối tăm, tuyệt vọng khiến bọn tớ phát sợ, không ngờ một người kiêu ngạo như Dĩ Thâm, lại như vậy…”

Mặc Sênh choáng váng, chuyện đó có thật ư ?

“Có lẽ anh ta thấy áy náy…”

“Triệu Mặc Sênh, người bỏ Dĩ Thâm đi Mỹ là cậu, cậu mới là người phải áy náy,”

“Thiếu Mai, cậu không hiểu đâu…”

“Tớ có mắt, tớ hiểu.”

Tiêu Tiêu không nói nữa. “Vậy ra mọi người cho rằng mình bỏ anh ta! Rõ ràng không phải thế!”- Mặc Sênh mỉm cười cay đắng.

Rõ ràng anh ta đã nói như vậy…Anh ta nói anh ta không muốn gặp chị, không bao giờ muốn nhìn thấy chị nữa. Anh ta bảo chị đi đi, càng xa càng tốt…

Rõ ràng là anh ta!

Từ biệt Tiêu Tiêu, Mặc Sênh đi trên đường phố khi đó đã vào hạ, lời Tiêu Tiêu vẫn vang bên tai.

“Về sau anh ta ở một mình mãi…” Thế còn Hà Dĩ Văn? Không phải cô ấy yêu Dĩ Thâm mãnh liệt, quyết theo đuổi anh ấy bằng được sao?”

Rốt cuộc họ không ở với nhau. Vậy chuyện năm xưa là thế nào?

Vì sao Dĩ Thâm lại nói như vậy?

Mặc Sênh xòe bàn tay, bên trong có mảnh giấy viết địa chỉ của “Văn phòng luật sư Hà Dĩ Thâm.”

Tiêu Tiêu nói: “Có thể cậu cần.”

Không phải mình đến tìm mà chỉ là tiện đường rẽ qua. Nhưng quả thực Mặc Sênh đang đứng trước cửa “Văn phòng luật sư…”

Cô gái trẻ nói như người có lỗi: “Luật sư Hà không có đây, xin hỏi, chị có hẹn trước không?”

Mặc Sênh không nhớ cảm giác của chị lúc đó, thất vọng hay nhẹ nhõm: “Không.”

“Vậy nếu chị có việc, tôi sẽ nhắn với luật sư Hà, hoặc là…” – Cô gái nhìn đồng hồ trên tường: “Chị có thể chờ, luật sư Hà cũng sắp về.”

“Ồ không, lần sau tôi đến.” – Mặc Sênh đi vài bước, đoạn quay lại: “Đây là cái ví của luật sư Hà, nhờ cô chuyển giúp, cảm ơn.”

Một kết quả đến là hay!

Vốn duyên mỏng chẳng trách tình không sâu.

“Chị Sênh, chị thấy làm việc ở trong nước và ở nước ngoài có gì khác nhau?” – Sắp hết giờ làm việc, một nhân viên cùng phòng đột nhiên hỏi.

“À,” – Mặc Sênh nhìn quanh, thấy không có sếp, nên nói thẳng thẳn: “Lương cao hơn nhiều.”

“Tiếc thế!” – Đồng nghiệp suýt xoa.

“Ở bên đó chị có bị phân biệt đối xử không?”

“Ít nhiều cũng có.”

“Thực ra chuyện đó cũng chẳng đáng quan tâm, ngay người Hồng Công cũng còn coi thường người Đại lục nữa là!” – Đồng nghiệp Đại Bảo vừa từ Hồng Công về xen lời.

“Khi bản thân mình gặp phải chuyện đó mình sẽ không nghĩ thoáng được như thế đâu. Một lần trước mặt bao nhiêu đồng nghiệp của tôi, ông chủ đột nhiên tuyên bố, Trung Quốc không có một nhà nghệ thuật thực sự. Tôi tức lắm, chưa bao giờ cảm thấy mình đích thực là người Trung Quốc đến vậy, ngay lúc đó tôi chỉ vào mũi ông ta nói, ông biết gì về nghệ thuật Trung Quốc. Khi người Trung Quốc chúng tôi làm nghệ thuật, không biết người Mỹ các ông đang lang thang ở đâu!

“Có thế chứ, rất khảng khái!” – Các đồng nghiệp vỗ tay tán thưởng, khen câu đối đáp hay tuyệt, sau đó có ai đó hỏi: “Về sau vì sao chị bị sa thải?”

“…” Mặc Sênh cười – “Ông chủ tuy ngạo mạn, nhưng cũng khá độ lượng. Về sau, một hôm không biết ông ta lấy đâu ra tờ giấy to có các ô vuông bảo tôi viết mấy chữ Trung Quốc, ông ta nói muốn treo ở phòng khách.”

“Thật không?”

“Chị Sênh, chữ chị có được không”’

“Tôi thể hiện ngay bản lĩnh của Trịnh Bản Kiều, đầu tiên tôi lôi nào bút nào nghiên để tất lên bàn, làm ra vẻ loay hoay một hồi, tôi ngoáy liền mấy chữ. Nói thực mấy chữ đó nếu không phải chính tay tôi viết, tôi cũng chịu không thể nào đọc ra.”

“Chị viết chữ gì?”

“Nhĩ nãi man di” (“Ông cũng là đồ man di”)

“Ọc!” – Có ai đó cười bắn cả trà trong miệng ra.

Trong tiếng cười rộ, có người gọi: “Chị Sênh, có người tìm.”

Mặc Sênh quay đầu, Hoa Tiên Tử – Tiểu Hồng biệt hiệu “ Hoa Tiên Tử” te tái chạy vào, thở gấp: “Chị Sênh, ở phòng khách kia kìa, điển trai lắm, rất lạnh lùng, rất đàn ông, thoạt nhìn đã biết ngay thuộc loại đàn ông thành đạt. Chị Sênh, chị vừa về nước đã đã tăm được đám hời thế. Vậy mà cứ giấu tài.”

Lời của Hoa Tiên Tử nếu tin được có họa là lợn cũng biết bay, lời cô ta ít nhất cũng phải trừ hao mấy phần, thậm chí một nửa.

Nhưng Mặc Sênh rất tò mò, chị vừa về nước đã quen biết ai đâu, ai có thể đến tìm mình chứ?
Tuyệt nhiên không thể nghĩ lại là anh!

Nhưng người đàn ông đứng bên cửa sổ phòng khách tòa soạn quay lưng về phía chị, chính là Hà Dĩ Thâm.

Nghe tiếng kẹt cửa anh quay đầu lại, ánh mắt lạnh lùng hướng về phía chị, hoàn toàn lãnh đạm, không một chút biểu cảm.

Hoa Tiên Tử không nói quá, người đàn ông này rất mực tuấn tú, phong thái đường hoàng, bộ comple đắt tiền vừa vặn làm tôn vóc người cao lớn tuyệt đẹp, vẫn điềm tĩnh tự tin như truớc, nhưng có gì đó xa cách khiến người ta e ngại.

Mặc Sênh không thể nào mở miệng.

Người đàn ông điềm tĩnh, chậm rãi gật đầu chào: “Triệu tiểu thư”
Triệu tiểu thư?

Mặc Sênh thực sự muốn mỉm cười nhưng khó quá: “Hà… tiên sinh”

Chỉ cái ghế phía xa, chị nói: “Mời ngồi!”

Mặc Sênh đi lấy hộp trà, chị không thể bình tĩnh như anh, chỉ cố che giấu xúc động của mình: “Anh uống gì?”

“Cảm ơn, không cần.” – Ánh mắt nghiêm nghị, anh ta nói. “Tôi nói vài câu rồi sẽ đi ngay.”

“Anh đến tìm tôi, sao biết tôi ở đây?” Anh im lặng, lát sau mới nói: “Tiêu Tiêu, tôi là luật sư của Tiêu Tiêu.”

“Có việc gì không?’

Khẩu khí của anh ta như toát ra hơi lạnh: “Mấy hôm trước Triệu tiểu thư hạ cố đến văn phòng của tôi, nói là sẽ quay trở lại, chờ mãi không thấy, tôi đành thân hành đến thăm.”

Mặc Sênh kinh ngạc, ngẩng đầu bắt gặp ánh mắt sáng quắc của anh ta: “Sao anh biết..” Chị không để lại tên, sao anh ta biết người đến trả cái ví là chị?

“Tiểu thư, tôi đương nhiên có khả năng suy đoán của một người bình thường” – Anh ta nói giọng đầy vẻ chế nhạo.

Có lẽ các luật sư đều thế. “Khả năng suy đoán của một người bình thường.” Mặc Sênh nhìn vào bức tường trước mặt: “Tôi đến trả cái ví, anh nhận được rồi, cần gì phải đến đây.”

Mắt Hà Dĩ Thâm đột nhiên loé lên: “Ngoài trả cái ví, cô không có việc gì nữa ư?”

Còn có việc gì nữa? Mặc Sênh nói dứt khoát: “Không”

“Rất tốt” – Mắt anh ta thoáng thất vọng, anh bước đến trước mặt chị: “Nhưng tôi có việc.”
Anh lấy cái ví để trước mặt chị: “Trong cái ví này vốn dĩ có một bức ảnh, cô Triệu có biết gì về nó không?”

Đương nhiên biết, Mặc Sênh cúi đầu: “Thế ư? Qủa thật tôi không để ý.”

“Thật sao? Trong ví ngoài tiền chẳng có gì nữa, sao cô Triệu biết nó là của tôi?”

Mặc Sênh im lặng. Chị quên rằng anh là luật sư, luôn biết tìm ra sơ hở trong lời nói của đối phương. Nếu muốn lừa anh ta phải biết lượng sức mình.

Anh ta hơi cúi người nói như nói thầm: “Cô có thể cho tôi xin lại bức ảnh không?”

Mặc Sênh bỗng cảm thấy kỳ lạ. Anh ta có ý gì vậy? Vừa tỏ ra là người ngoài, vừa muốn đòi lại bức ảnh.

“Người trong ảnh là tôi, tại sao tôi phải trả lại anh?”

“Triệu tiểu thư, tôi khuyên cô không nên tranh luận vấn đề quyền sở hữu với một luật sư.” – Dĩ Thâm lãnh đạm nói.

Mặc Sênh tức giận, một Dĩ Thâm như vậy, chị không quen, cũng không thể đối phó. “Bức ảnh không có ở đây.” – Cuối cùng chị nói.

“Vậy ngày mai xin cô trả cho tôi.”

“Ngày mai tôi có…”

“Triệu tiểu thư!” – Hà Dĩ Thâm ngắt lời chị: “Tôi nghĩ, chúng ta đều không muốn quấy rầy người khác, tại sao không kết thúc sớm đi.”

Kết thúc sớm ư? Mặc Sênh im lặng hồi lâu: “Anh cần bức ảnh làm gì?”

“Ai biết được.” Ánh mắt Dĩ Thâm u ám: “Có lẽ tôi muốn có nó ở bên để nhắc tôi cái quá khứ xuẩn ngốc của tôi.”

Xuẩn ngốc, đúng thế, quá xuẩn ngốc! Vậy mà chị đã hy vọng.

Hà Dĩ Thâm nói giọng kiên quyết: “Ngày mai tôi đến lấy, nếu cô bận có thể nhờ người chuyển cho tôi. Tạm biệt, Triệu tiểu thư.”

“Tốt” – Hà Dĩ Thâm đột nhiên quay đầu lại, mặt vẫn rắn đanh: “Cảm ơn sự hợp tác của cô, ngày mai gặp lại.”

Mặc Sênh lặng nhìn cái dáng cao lớn đi xa dần. Không phải chị không hình dung cảnh tượng hai người gặp nhau, nhưng như thế này qủa thực chị không hề ngờ tới, ngay một chút thân tình khi nói: “Ngày mai gặp lại” anh ta cũng không có.

Quá khứ xuẩn ngốc ư?

Mặc Sênh đứng trước tấm gương lớn trong phòng ngủ, chăm chú nhìn người phụ nữ đối diện với mình trong gương. Nếu mái tóc ngắn biến thành những lọn đuôi sam, nếu làn da rám nắng trở nên trắng mịn, nếu có thể cười một cách thoải mái vô tư…Điều quan trọng nhất là, nếu có thể xóa đi vẻ u uất chất chứa trong đáy mắt, thay vào đó là vẻ thơ ngây học trò, chị sẽ trở thành Triệu Mặc Sênh khi mới quen Hà Dĩ Thâm ngày mới vào đại học

“Hà Dĩ Thâm …”

“Hà Dĩ Thâm…”

Mặc Sênh không rõ mình đã đeo bám Hà Dĩ Thâm như thế nào, Dĩ Thâm lại càng không biết, đằng nào lúc đó chị cũng là người chạy theo anh. Cho đến một hôm, không chịu nổi, Dĩ Thâm nghiêm mặt hỏi: “Triệu Mặc Sênh, tại sao cô cứ bám theo tôi như vậy?”

Nếu là bây giờ chị sẽ ngượng đến chết! Tuy nhiên, lúc đó chị không biết ngượng là gì, chị nhướn mày hỏi: “Dĩ Thâm, anh ngốc hay là tôi ngốc, ồ mà anh thông minh như vậy, nhất định là tôi ngốc rồi, sao tôi lại thảm hại đến thế, bám theo người ta mà không biết mình đang làm gì!”
Còn nhớ lúc đó Dĩ Thâm đã tròn mắt kinh ngạc hồi lâu. Về sau nhắc lại chuyện này, anh có vẻ vừa bực vừa buồn cười tuyên bố, anh ta vốn cố tình làm vậy để Mặc Sênh phải xấu hổ, ai ngờ trên đời lại có người mặt dày đến thế, kết cục người xấu hổ lại chính là anh.

Cho nên chàng sinh viên luật khoa sau một hồi im lặng cuối cùng đã có thể đối phó được, tuy nhiên cũng chỉ có thể bắp bắp: “Tôi không định có bạn gái lúc còn đang đi học.”

Lúc đó Mặc Sênh ngây thơ đến mức không nhận ra đó chỉ là cái cớ, nên lại tiếp tục tấn công: “Vậy thì tôi xếp hàng trước, đợi anh tốt nghiệp đại học, xem liệu có được anh ưu tiên lựa chọn ?”

Trước một đối thủ ngoan cố đến vậy, chàng luật sư tương lai đành bó tay, chàng ta vội chuồn thẳng sau khi ném lại một câu: “Tôi phải lên lớp.”

Mặc Sênh đương nhiên không cam chịu thất bại, nhưng trước khi chị nghĩ ra biện pháp tốt hơn, thì đã nghe mọi người bàn tán: “Hà Dĩ Thâm khoa luật nghe đâu mới có bồ, hình như tên là Triệu Mặc Sênh, cái tên nghe là lạ”

Nghe vậy Mặc Sênh chạy như bay đến giảng đường tìm Dĩ Thâm, thanh minh: “Tin đồn không phải do tôi tung ra, anh phải tin tôi mới được.”

Dĩ Thâm ngẩng đầu khỏi cuốn sách, mắt trong veo nhìn chị nói: “Tôi biết”

Mặc Sênh hỏi lại một cách ngốc nghếch: “Sao anh biết?”

Dĩ Thâm trả lời tỉnh khô: “Bởi vì chính tôi tung ra tin đó.”

Lần này đến lượt Mặc Sênh im bặt, Dĩ Thâm giải thích: “Tôi đã nghĩ kỹ rồi, nếu ba năm sau, cô nhất định là bạn gái của tôi, vậy sao tôi không sớm sử dụng quyền đó của mình.”

Trời! Lúc đó!

Khóe miệng của người phụ nữ trong gương hiện lên nụ cười. Nhưng nụ cười vẫn chưa kịp hiện lên đôi mắt, đã lại biến mất.

Mặc Sênh bước ra ban công, lòng ngổn ngang. Ngước nhìn bầu trời, sao thưa thớt, ngày mai có lẽ là một ngày nắng đẹp.

Bài viết liên quan đến truyen trung quoc ngôn tình hiện đại Bên nhau trọn đời của nhà văn mạng Cố Mạn:

Bên nhau trọn đời

Chương 2
Scroll To Top