25 Tháng tư 2014
Tên ngôn tình
You are here: Home / Tag Archives: tieu thuyet tinh cam

tieu thuyet tinh cam

Tag Archives: tieu thuyet tinh cam

Feed Subscription

Này, chớ làm loạn – Chương 19

Này, chớ làm loạn – Chương 19

Cao Ngữ Lam nhớ lại cảnh trong giấc mộng, Doãn Tắc đỡ gáy cô, hôn cô rất sâu, vừa nghĩ như vậy, một bàn tay lớn xoa nhẹ gáy cô, rồi nhẹ nhàng vuốt ve cô, từ từ áp sát, anh nghịch lưỡi của cô, hôn cô rất mạnh, đến mức cô cảm thấy sắp bị anh nuốt vào bụng.
Cô không biết họ hôn nhau bao nhiêu lâu, cô cảm thấy toàn thân mềm nhũn, cô nhận ra khi đã quá muộn, xong rồi, uống nước bọt thật rồi.
Sau khi mMột đôi nam nữ sau khi hôn nhau say đắm sẽ như thế nào?
Cao Ngữ Lam không biết.
Chuyện xảy ra cách đây nhiều năm, cô không còn nhớ cảm giác khi mới yêu như thế nào. Cô đã từng trải qua nụ hôn đầu vừa ngại ngùng vừa lạ lẫm, đã từng tay trong tay đi hết quãng đường yêu đương cuồng nhiệt của tuổi thanh xuân, nhưng bỗng nhiên cô không nhớ bất kỳ cảm giác nào. In dấu trong trí óc cô là cái tát bất ngờ đau đớn và những lời chửi mắng cay nghiệt.
Cô nhớ rõ từng ánh mắt của họ lúc đó, người bạn nam học cùng cô, bạn trai cô, bạn bè cô, người bạn gái thân nhất của cô.
Thật kỳ lạ, cô nhớ rõ ràng từng chi tiết xảy ra ngày hôm đó, nhưng không thể nào nhớ hương vị ngọt ngào của tình yêu. Điều đó thật sự đã xảy ra?, đĐáng lẽ mối tình đầu phải để lại những kỷ niệm sâu sắc nhất trong ký ức.
Bởi sự tổn thương xóa nhòa cảm giác, hay năm tháng đã làm phai mờ ký ức?
Tóm lại, cô đã quên. Cô đã quên hồi đó cô từng yêu như thế nào.
Có lẽ bBốn năm xa nhau quả thật khiến tình yêu của cô đã phai nhạt, có lẽ những lời đồn thổi đó đã phát huy tác dụng trong thoáng chốc. Chỉ vài phút ngắn ngủi cũng đủ phá tan tình cảm suốt bảy năm trời của cô.
Cô chạy trốn tới thành phố này, cô tự hứa với bản thân nhất định phải thật xuất sắc nổi trội, nhất định phải trở về trong vinh quang, nhất định không thể để những kẻ tiểu nhân đáng kinh tởm đó phá hủy cuộc sống của cô.
Nhưng cô đã quên mất, con người cô trước đây thật ra chỉ mong có một người chồng yêu thương cô, một đứa con đáng yêu và một ngôi nhà nhỏ của riêng mình, một công việc đơn giản để có thể đủ ăn đủ mặc, hằàng ngày đi làm về cô dọn dẹp nhà cửa, nấu những món ăn ngon, cả gia đình sống khỏe mạnh, vui vẻ và hạnh phúc.
Hóa ra cô đã quên những ước mơ này từ lâu. Rốt cuộc bây giờ cô đang theo đuổi điều gì?
Nhiều năm rồi, cô không còn biết đến tình yêu, không còn những nụ hôn, không còn những cái ôm ấm áp, cô chỉ biết lăn lộn đi làm, cô không có thời gian rảnh rỗi hưởng thụ cuộc sống, không có bạn bè, cô sợ thất nghiệp, cô thiếu phương hướng, cô chỉ biết cắm đầu làm việc và làm việc, hy vọng được tăng lương, hy vọng có thể tiết kiệm tiền……
Bị kích động, cô nói muốn tìm đàn ông, muốn tìm hiểu, suy nghĩ kỹ lại cô thấy ngỡ ngàng, cô dường như quay về thời trẻ con hay giận dỗi, cô chỉ muốn tìm một người đàn ông để cho mọi người thấy, hãy nhìn xem, Cao Ngữ Lam cô không thích phụ nữ, người cô yêu là đàn ông.
Vì vậy khi có một số chuyện diễn ra, cô cảm thấy chính bản thân cô cũng sững sờ ngạc nhiên.
Hóa ra hôn là như vậy, hóa ra trái tim lúc loạn nhịp ngọt ngào đến vậy, hóa ra, những chuyện này là như vậy.
Vòng tay của Doãn Tắc vừa mạnh mẽ vừa ấm áp, nụ hôn của Doãn Tắc vừa sâu vừa cuồng nhiệt. Cao Ngữ Lam bỗng nhiên có một cảm giác thoải mái dễ chịu đã lâu rồi cô không được cảm nhận. Có một người chồng yêu thương cô, một đứa con đáng yêu, một ngôi nhà nhỏ, một công việc bình thường…… Như vậy là đủ, như vậy là đủ.
Nụ hôn dịu dàng kéo dài của Doãn Tắc khiến tâm trạng Cao Ngữ Lam rối loạn, vô số ý nghĩ lướt qua đầu cô.
Thôi nào, trong lúc tình cảm nồng cháy như thế này mà lại tự kiểm điểm cuộc sống trước đây của mình và nghĩ đến nhân sinh quan liệu có quá đáng không? Lúc miệng ở bên nhau, liệu những suy nghĩ lung tung của cô có truyền sang đầu Doãn Tắc? Hệ thống logic của họ đều là 1.0… …
Khoan đã, 1.0 ở đâu ra, loạn rồi, loạn rồi.
Vậy…, vậy, hôn xong nên làm thế nào? Tim cô đập quá nhanh thì nên làm thế nào?
Cô như bị mộng du, đang cố suy nghĩ, bỗng nhiên đầu cô đau điếng, đỉnh đầu vừa bị gõ rất mạnh.
Cao Ngữ Lam bị đau kêu lên một tiếng, giơ tay ôm đầu, ngước mắt nhìn lên, thấy Doãn Tắc đang nhíu mày giận dữ trợn mắt nhìn cô. Cao Ngữ Lam thì thầm khe khẽ: “Chuyện gì thế?”
“Em lơ đãng đi đâu đấy?”
“Ơ?” Quả nhiên là 1.0, sóng điện não cảm ứng được sao?
“Em nghĩ chuyện đại sự cấp bách gì thế?”
Cao Ngữ Lam không biết trả lời thế nào, đành nhìn Doãn Tắc với ánh mắt ngây thơ vô tội. Ngắm anh mãi, cô cảm thấy bầu không khí xung quanh nóng lên, hóa ra hiện tượng trái đất nóng lên là có thật, nửa đêm ở trên núi mà cô vẫn cảm thấy nóng.
Doãn Tắc ngoắc ngón tay với cô, Cao Ngữ Lam đỏ mặt vì xấu hổ rồi hỏi nhỏ: “Sao?”
“Vừa rồi em không ôm anh.” Anh vừa nói vừa hướng dẫn, kéo tay cô vòng qua eo anh, hai người áp sát vào nhau, tim kề sát tim.
“Được rồi, bây giờ tư thế đúng rồi, làm lại một lần nữa.” Doãn Tắc rất nghiêm túc, nói xong anh lại cúi đầu hôn cô.
Nụ hôn này dường như tình cảm hơn nụ hôn trước. Tục ngữ có câu “trước lạ sau quen”, áp dụng trong tình huống này không tồi. Cao Ngữ Lam bớt hoảng loạn, cô có phản ứng đáp lại nụ hôn của Doãn Tắc.
Cô phối hợp với từng chuyển động của Doãn Tắc, phối hợp với môi anh và đầu lưỡi của anh: chạm, uốn và đùa giỡn.
Những suy nghĩ hỗn loạn trong đầu khi lần đầu hôn anh đã không còn nữa. Nhưng câu hỏi làm thế nào sau khi hôn cuồng nhiệt biến thành câu hỏi nên phản ứng như thế nào sau nụ hôn thứ hai.
Kết quả sự việc đi đến hồi kết thúc, không cần cô có bất cứ phản ứng nào vì cô bị vẹo cổ.
Hôn đến mức bị vẹo cổ, chuyện xui xẻo này liệu có mấy ngườiai gặp phải?
Cao Ngữ Lam khóc không ra nước mắt, ngại đến mức chỉ muốn tự đào hố chôn mình. Còn kẻ đầu têu lại bật cười ha hả, cười đến mức khiến cô nổi giận lườm anh với ánh mắt sắc như dao.
“Có người nào ngốc như em không?” Mặc dù Cao Ngữ Lam cổ bị vẹo sang một bên, rưng rưng nước mắt vì đau trông rất đáng thương, nhưng Doãn Tắc nghĩ đến chuyện này vẫn không nhịn được cười.
“Em không ngốc, tại anh làm mạnh quá.”
“Anh không động vào cổ em.” Doãn Tắc giơ hai tay kêu oan ức.
“Tại anh xoay đi xoay lại……” Cô muốn phối hợp cùng anh, ai biết được cổ cô lại yếu như vậy. Cao Ngữ Lam ngồi vàolên ghế phụ ô tô, càng nghĩ càng thấy ấm ức, xấu hổ chết mất, xấu hổ chết mất. Đang hôn, đột nhiên cơ cổ cô giật một cái, đau đến mức không nhúc nhắc được.
Doãn Tắc thấy cô bĩu môi tức giận, không kiềm chế được, quay sang hôn nhẹ lên môi cô. Cao Ngữ Lam đẩy đầu anh ra: “Không cho hôn nữa, ngộ nhỡ miệng em cũng bị co rút thì sao?”
Doãn Tắc bật cười ha hả: “Được rồi, được rồi, là anh sai, anh sai rồi. Anh nên dùng tay bảo vệ cổ em, không nên ôm eo em.”
“Hừ, hừ.” Cao Ngữ Lam quay cổ, mặt đỏ bừng.: “Dâm tặc!”
“Được rồi, được rồi, đợi cổ của em khỏi, cho em “dâm” lại anh.” Đường cong trên cổ cô rất đẹp, Doãn Tắc lại nhoài người sang hôn cổ cô.
Bàn tay nhỏ nhắn của cô lại đẩy anh ra: “Vẫn chưa thôi sao, anh không thấy cổ người ta có vấn đề sao?”
“Thế thì anh hôn chỗ khác.”
“Này, ái, đau quá.” Cao Ngữ Lam bị động đúng chỗ đau, bực bội đánh Doãn Tắc:. “Anh đừng gây chuyện nữa.”
“Được, được.” Doãn Tắc không trêu cô nữa, quay sang nhìn cô. Càng ngắm càng thấy cô đáng yêu, anh đưa tay vuốt tóc cô.
Tay Doãn Tắc lại bị hất ra. Tiểu thư BBánh Bbao hạ mệnh lệnh: “Anh mau lái xe đi, về thôi.”
“Anh không muốn về.” Tâm trạng của Dâm Tặc tiên sinh rất vui.
Tiểu thư Bánh Bbao lườm anh một cái.
Cuối cùng thấy cổ của tiểu thư Bánh Bbao thật sự không chịu đựng nổi nữa, Dâm Tặc tiên sinh mới khởi động xe, đưa cô về nhà. Trên đường đi, thấy khuôn mặt nhỏ nhắn của cô nhăn nhó, Doãn Tắc không nhịn được cười, đưa tay xoa cổ cô: “Em còn đau không?”
“Còn.” Đen đủi quá, chắc chắn cô là người đen đủi nhất thế giới.
“Có cần đến bệnh viện không?”
“Không cần.” Giọng Cao Ngữ Lam cao vút lên, cô sợ anh đưa cô đến bệnh viện thật, nếu bác sĩ hỏi vì sao cô bị vẹo cổ, cô trả lời vì hôn sao? Như vậy thì mất mặt quá.
“Chắc chắn không cần.” Cô lại nhấn mạnh một lần nữa.: “Em về nhà bôi rượu thuốc là khỏi.”
“Được.” Doãn Tắc nhẹ nhàng xoa cổ cô, thấy xe sắp đến nơi, anh dặn cô: “Ngày mai anh phải đi công tác xa, một tuần nữa mới về, anh không đến tìm em, em không được nghĩ ngợi lung tung, có biết không?”
“Vâng.” Cô còn có thể nghĩ tung tung điều gì, anh đúng là lo lắng quá nhiều.
“Em không cần để ý đến tên khốn Hồ Thiên đó. Nếu hắn hoặc công ty của hắn gọi điện đến, em không cần nghe máy. Công việc này không được, anhAnh đã dùng điện thoại ghi âm cuộc nói chuyện của em và hắn hôm nay rồi, đợi anh về, anh sẽ tìm luật sư nói chuyện, điều tra xem trước đây đã có cô gái nào bị hắn hãm hại hay chưa, loại người cặn bã này không thể dễ dàng bỏ qua như vậy, không thể để hắn tiếp tục hại người khác.”
Cao Ngữ Lam nghe thấy thế, gật đầu rất mạnh. Cổ của cô lại đau, cô ôm cổ hít một hơi thật sâu.
Doãn Tắc xoa đầu cô, cười rồi mắng: “Đồ ngốc.”
Hai người nói chuyện phiếm một lúc, cuối cùng cũng về đến chỗ ở của Cao Ngữ Lam. Doãn Tắc đưa cô lên nhà, xoa rượu thuốc lên cổ giúp cô, sau đó anh ngồi ở ghế sô phasofa trong phòng khách không chịu đứng dậy: “Làm thế nào bây giờ? Anh không muốn về nữa.”
Cao Ngữ Lam lườm Doãn Tắc rồi đánh anh: “Muộn lắm rồi, anh mau về đi.”
Doãn Tắc nhìn cô cười: “Anh vừa nghĩ ra một cách rất hay chữa khỏi cổ cho em, chắc chắn có tác dụng tốt hơn rượu thuốc.”
“Cách gì?”
“Bị thương vì hôn, đương nhiên dùng nụ hôn để chữa là được.” Anh nói rồi nhảy lên túm lấy cô. Cao Ngữ Lam hét lên một tiếng, muốn chạy trốn theo vô thức nhưng bị anh bắt được.
Doãn Tắc đỡ lấy cổ cô, nhẹ nhàng hôn lên khóe miệng cô: “”Anh trêu em đấy, đồ ngốc, mau đi ngủ thôi. Đợi khi nào về anh sẽ tiếp tục giúp em chữa trị.”
Cao Ngữ Lam đỏ mặt xì một tiếng, hai người nói chuyện với nhau thêm một lúc rồi Doãn Tắc mới lưu luyến ra về .
Cao Ngữ Lam thu dọn xong, ngã xuống giường, cẩn thận không động đến cổ, vừa nhắm mắt ngủ, vừa nghĩ đến một vấn đề nghiêm túc. Ngộ nhỡ trong một tuần tới cổ cô khỏi rồi, Doãn Tắc về lại hôn cô khiến nó bị thương thì sao?

Đêm hôm đó, Cao Ngữ Lam ngủ không ngon, cổ cô khó chịu là một nguyên nhân, lý do khác chính là cô ngủ mà như không ngủ vì trong đầu toàn là hình ảnh Doãn Tắc.
Ý của anh chắc chắn là anh thích cô, đúng không? Bây giờ họ là người yêu của nhau sao? Nhưng anh không nói rõ ràng, chỉ là hôn mà thôi, có được coi là thế không?
Cao Ngữ Lam như đang nằm trong giấc mộng, mơ mơ màng màng, cuối cùng cũng chìm vào giấc ngủ.
Gần trưa ngày hôm sau cô mới tỉnh giấc, hốt hoảng một hồi mới phát hiện ra tiếng chuông điện thoại đã đánh thức cô dậy. Cô cầm máy điện thoại lên nhìn, là ông Cao, cô vội vàng nghe máy.
“Lam Lam à, gần đây con thế nào?” Giọng ông Cao nghe có vẻ rất hào hứng.
“Con vẫn ổn ạ.” Cao Ngữ Lam chủ động giấu chuyện cô đi tìm việc bị người ta có ý đồ hãm hại để bố cô không lo lắng. Cô cũng giấu chuyện cô và một người đàn ông hôn nhau giống như người yêu, phải đợi nhân vật nam chính về, hai người xác định chắc chắn mới có thể nói cho người nhà biết.
“Khà khà, Lam Lam à, con vẫn muốn giấu bố sao?”
Cao Ngữ Lam giật mình trong bụng, không phải chứ, bây giờ bố cô lợi hại vậy sao? Độc tâm thuật? Hay là theo dõi từ xa?
“Con yêu rồi phải không? Bố mẹ đều biết rồi.”
“Gì cơ? Sao bố mẹ biết?” Cao Ngữ Lam thật sự sợ hãi. Bản thân cô còn chưa xác định chắc chắn, hơn nữa chuyện này vừa mới xảy ra chưa quá nửa ngày, trừ thời gian ngủ chỉ còn vài tiếng đồng hồ. Bố cô đúng là quá thần thông quảng đại.
“Hừ, con bé này, bố mẹ biết cũng là muộn rồi.” Miệng ông Cao trách móc nhưng không giấu được sự vui mừng:. “Là bố Tiểu Quách nói, các đồng nghiệp, bà con lối phố đều biết và chúc mừng bố, haha…… Đúng thật là, bố và bố cậu ấy còn uống rượu ăn mừng nữa.”
Cao Ngữ Lam há hốc miệng, hoàn toàn không hiểu bố cô đang nói gì? Tối qua cô và Doãn Tắc vừa như vậy, hơn nữa còn vì cô bị gọi ra ngoài lúc nửa đêm nên mới nghĩ đến việc hẹn Doãn Tắc đi cùng, nếu không vì thế, cô cũng không gặp Doãn Tắc và cũng không có chuyện gì xảy ra, cô là người trong cuộc còn không thể lường trước, vì sao bố anh Tiểu Quách biết thông tin nhanh như vậy? Còn uống rượu mừng với bố cô nữa, chúc mừng chuyện gì thế?
Lẽ nào anh Tiểu Quách đã nhìn thấy manh mối gì đó nên mới kể cho người nhà anh ấy nghe?
Thấy Cao Ngữ Lam không nói gì, ông Cao nói tiếp: “Bố mẹ rất vui vì chuyện này, các con phát triển mối quan hệ, bố mẹ sẽ không gây áp lực cho con, thằng bé Tiểu Quách không tồi, bố và mẹ con rất hài lòng, hai đứa để mắt đến nhau đúng là tốt quá.”
Cao Ngữ Lam lúc này thực sự hoảng hốt, cô vội vàng nói: “Bố, bố nói con đang yêu anh Tiểu Quách sao?”
“Đương nhiên rồi, ngoài Tiểu Quách ra thì còn ai. Mấy ngày trước bố cậu ấy đến thành phố A thăm con trai, hỏi Tiểu Quách thấy con thế nào. Cậu ấy nói con rất tốt, hơn nữa hai đứa đã đi ăn cơm với nhau, con còn dẫn cậu ấy đi mua đồ dùng sinh hoạt gì đó và giới thiệu cậu ấy làm quen với bạn bè của con. Bố cậu ấy nói với bố, bây giờ các con đến với nhau rồi.” Ông Cao nói một hồi không ngừng nghỉ.: “Thằng bé Tiểu Quách là người rất điềm tĩnh, có tinh thần trách nhiệm, làm việc gì cũng nghiêm túc, công việc ổn định, không có tật xấu, thật sự rất tốt, rất xứng với con, bây giờ hai đứa có thể phát triển tình cảm, không uổng công bố vắt óc tìm cách để hai đứa gặp nhau, ha ha, đúng là không dễ dàng, mọi người ở nhà đều rất vui.”
“Con không yêu anh ấy.” Cao Ngữ Lam càng nghe càng kinh hãi, cô lẩm bẩm nói: “Bố ơi, con không yêu anh ấy.”
Ông Cao đang nói chuyện rất vui vẻ, nghe thấy Cao Ngữ Lam nói vậy không thể không cảm thấy ngạc nhiên, sau đó ông “Ồ” một tiếng rồi vội vàng nói: “Không sao, không sao, chưa yêu cũng không sao, con cứ gặp gỡ cậu ấy đã, lâu dần tình cảm sẽ ngày càng sâu đậm.”
“Con không yêu anh ấy.” Cao Ngữ Lam nhắc lại một lần nữa.
Giọng của cô không giống xấu hổ, cũng không giống tức giận vì bị nói trúng điểm yếu, mà là khổ sở vì bị tổn thương, giãy giụa một cách bất lực, ông Cao hoảng hốt: “Lam Lam, con sao thế?”
“Bố, con không yêu anh ấy.” Lúc này Cao Ngữ Lam không thể miêu tả cảm xúc trong lòng cô, cô vừa mới đắm chìm trong cảm giác yêu đương với Doãn Tắc, bỗng nhiên có người nói với cô rằng cô và anh Tiểu Quách yêu nhau. Chuyện xảy ra giống hệt ba năm về trước khiến cô vô cùng khó chịu.
Người nhà Quách Thu Thần nhầm tưởng họ là người yêu nhau, vậy tất cả đồng nghiệp ở cơ quancủa bố cô cũng biết, thành phố C nhỏ bé như vậy, cơ quan bố cô còn có cả bố mẹ của bạn bè cô, chắc chắn họ cũng biết, cuối cùng tất cả bạn học của cô đều biết.
Nhưng rõ ràng không có gì giữa cô và Quách Thu Thần, nếu tình cảm của cô và Doãn Tắc phát triển thuận lợi, người cô sẽ đưa về nhà là Doãn Tắc, vậy là, vậy là…
Ai sẽ nghe cô giải thích? Cô không bắt cá hai tay, cô rõ ràng… không yêu anh Tiểu Quách.
“Bố……” Cái tát và những lời nhục mạ trong quá khứ lại hiện lên trong đầu, bỗng nhiên Cao Ngữ Lam cảm thấy vô cùng sợ hãi, cô sợ chuyện đó sẽ xảy ra một lần nữa.
Ông Cao nghe thấy giọng nói yếu ớt của con gái, bất giác đau lòng: “Lam Lam à, con sao thế? Con không thích Tiểu Quách sao? Nếu không thích cũng không sao, mặc dù hơi đáng tiếc nhưng bố luôn đứng về phía con. Con cứ nói thẳng cũng không sao, bố sẽ tìm cách nói chuyện với chú Quách.”
“Bố, anh Tiểu Quách rất tốt nhưng con thật sự, thật sự, thật sự không có tình cảm với anh ấy. Con không biết anh ấy đã nói với người nhà như thế nào, hoặc chú Quách mong muốn anh Tiểu Quách xây dựng gia đình nên hiểu nhầm ý của anh ấy không biết chừng, nhưng con thật sự, thật sự, thật sự không yêu anh ấy, con……” Cô muốn nói cô đang yêu người khác, tuy nhiên lúc nghĩ lại, mặc dù hai người đã hôn nhau đêm qua, nhưng cô và Doãn Tắc vẫn chưa xác định rõ ràng mối quan hệ, trong hoàn cảnh này cô không dám nói với ông Cao, ngộ nhỡ có biến cố thì sao? Bây giờ cô giống như một con chim từng bị trúng tên nhìn thấy cành cong cũng sợ, điều gì cô cũng sợ có biến cố.
Cô ngập ngừng, quyết định chưa nhắc tới Doãn Tắc vội. Vì vậy cô nói: “Bố, nếu có cơ hội thích hợp, bố nói chuyện với chú Quách, con cũng sẽ hỏi anh Tiểu Quách xem sao và bảo anh ấy phải giải thích rõ ràng với người nhà.”
“Lam Lam à, không yêu thì không yêu, con đừng sốt ruột, đừng buồn, bố sẽ nói rõ ràng với họ.” Ông Cao nghe giọng nói run run của con gái, cảm thấy đau lòng, mặc dù ông không hiểu, cho dù bây giờ chưa yêu nhau, hai người qua lại rồi từ từ phát triển tình cảm không được sao? Nhưng bây giờ ông không tiện hỏi, đành tạm thôi, sau này có tìm cơ hội tìm hiểu thêm.
Hai bố con nói chuyện thêm vài câu rồi, hai người tắt điện thoại trong khi người nào cũng có tâm sự riêng. Cao Ngữ Lam ngồi không yên, cô bước đi bước lại trong phòng, cảm giác vui vẻ ngọt ngào của đêm qua đã hoàn toàn biến mất, trong lòng cô chỉ chứa đầy sự bất an.

 

Mời các bạn đọc tiếp Này chớ làm loạn – Chương 20

Bài viết liên quan đến ngôn tình Này chớ làm loạn:

Bấm vào truyentrungquoc.com để quay trở lại trang chủ bạn nhé!

Scroll To Top