26 Tháng 11 2014
Tên ngôn tình
You are here: Home / Nếu ốc sên có tình yêu / Nếu ốc sên có tình yêu – Chương 1.1

Nếu ốc sên có tình yêu – Chương 1.1

Nếu ốc sên có tình yêu – Chương 1.1  Lưỡi dao trong công viên

Nếu ốc sên có tình yêu chương 1

Thành phố Lâm nằm bên bờ sông Bích Ba. Mỗi khi mùa xuân về, cả thành phố phảng phất được bao trùm bởi sương mù ẩm ướt và mát lạnh.

Một ngày sắc trời u ám bình thường, cục cảnh sát thành phố có một sự xao động bất thường: Đại đội cảnh sát hình sự xuất hiện hai nữ cảnh sát thực tập trẻ tuổi.

Đây vốn không phải chuyện to tát. Nhưng hai cô gái trẻ mới ngồi trong văn phòng một lúc đã thu hút sự chú ý của không ít cảnh sát, có người thậm chí thò đầu vào cửa quan sát hai cô gái.

Trông bọn họ rất đặc biệt.

Anh chàng cảnh sát trẻ tuổi Triệu Hàn là người liên lạc thực tập của hai cô gái. Lúc này, anh cũng như các đồng nghiệp khác, ngẩn người nhìn hai cô gái trẻ trước mặt.

Một cô rất xinh đẹp, còn một cô… trông hơi kỳ quái.

Cô gái ngồi bên tay trái tên Diêu Mông, là nghiên cứu sinh tâm lý tội phạm đại học Công an. Cô có đôi mắt to và mái tóc dài, tuy chỉ mặc quần jeans và áo sơ mi trắng đơn giản, nhưng không khác gì người mẫu bước ra từ tạp chí tuổi trẻ. Sơ yếu lý lịch của cô tương đối hoành tráng: học bổng của trường, cán bộ xuất sắc, người chủ trì chương trình phát thanh của trường, top 10 tuyển thủ xuất sắc trong cuộc thi hùng biện…

Triệu Hàn có dự cảm, Diêu Mông sẽ trở thành hoa khôi mới của ngành cảnh sát thành phố Lâm.

Cô gái còn lại tên là Hứa Hủ…

Trong sơ yếu lý lịch, thành tích của Hứa Hủ rất xuất sắc, năm nào cũng đứng đầu toàn trường đại học.

Nhưng Triệu Hàn nghi ngờ, không biết cô làm thế nào để thi vào trường công an. Cô có vẻ không cao tới một mét sáu. Người vừa gầy vừa nhỏ bé, dù ngồi nghiêm chỉnh trên ghế cũng chỉ giống vị thành niên. Làn da cô trắng đến mức không chút sắc hồng, ngũ quan thuộc loại bình thường. Nhìn lướt qua, trông cô giống… đúng rồi, giống nhân vật ma cà rồng trong phim Mỹ. Nhưng cô lại mặc áo khoác màu đen nghiêm chỉnh, dài đến tận mắt cá chân, không hợp với bộ dạng non nớt của cô, khiến cô có vẻ kỳ quái và buồn cười.

Còn tên của cô, Hứa Hủ, đọc là Xuxu? Suỵt Suỵt?1

Triệu Hàn hơi buồn cười, nhưng vốn là một chàng trai trẻ hiền hậu và lịch sự, nên anh vẫn giữ vẻ mặt ôn hòa, thôi không quan sát Hứa Hủ. Anh vừa định mở miệng, đúng lúc Hứa Hủ ngẩng đầu nhìn anh. Ánh mắt của cô khiến Triệu Hàn hơi ngây ra. Mấy phút trước đó đều là Diêu Mông trò chuyện với anh, Hứa Hủ chỉ trầm mặc lắng nghe, thậm chí dường như chưa từng nhìn thẳng anh một lần. Triệu Hàn phát giác, đồng tử của cô đặc biệt đen, đen đến mức khó diễn ra. Ánh mắt cô vô cùng bình thản và đúng mực. Anh đột nhiên có cảm giác, cô đã nhìn thấu suy nghĩ của anh, cô biết anh nghĩ gì về cô.

Nhưng chỉ trong chớp mắt, Hứa Hủ lại cúi đầu, khôi phục bộ dạng trắng bệch uể oải.

Triệu Hàn ho khan một tiếng: “Mấy ngày này Quý đội nghỉ phép. Khi nào anh ấy trở về, anh ấy sẽ quyết định thầy giáo hướng dẫn thực tập của hai em.”

Mắt Diêu Mông đột nhiên sáng ngời: “Có phải là tiền bối Quý Bạch, người có tỷ lệ phá án cao nhất ở khu vực Tây Nam không ạ?”

Triệu Hàn mỉm cười gật đầu.

“Liệu anh ấy có hướng dẫn bọn em không?” Hứa Hủ bất chợt nói xen ngang, thanh âm của cô mềm mại yếu ớt.

Triệu Hàn trả lời: “Phải đợi Quý đội về mới quyết định.”

Quý Bạch không xa lạ với giới nữ cảnh sát trẻ tuổi. Mọi người đều nói, anh có bề ngoài nho nhã nhưng tiếp xúc lâu ngày mới biết, anh đẹp trai bao nhiêu thì bụng dạ cứng rắn bấy nhiêu, bất kể là đối với tội phạm hay đối với những cô gái có cảm tình với anh.

Vì vậy, mặc dù cục trưởng từng đích thân dặn dò, để đội phó đại đội cảnh sát hình sự Quý Bạch và một cảnh sát có kinh nghiệm dẫn dắt hai sinh viên xuất sắc này, nhưng Triệu Hàn hiểu rõ tính cách của Quý Bạch, anh làm sao đủ lòng nhẫn nại hướng dẫn sinh viên thực tập? Còn là nữ sinh yếu ớt?

“Anh là người liên lạc thực tập của các em. Gặp bất cứ chuyện gì các em đều có thể tìm anh.” Triệu Hàn nói. “Đây là tài liệu Thực tập cần biết, các em hãy xem đi.”

Hai cô gái nhận tập tài liệu, xem rất chăm chú. Một lúc sau, thấy hai cô không lên tiếng thắc mắc, Triệu Hàn mới cất giọng hiếu kỳ: “Cho anh hỏi một câu, các em học ngành này, vậy các em cảm thấy phân tích tâm lý có tác dụng đối với việc phá án hay không?”

Triệu Hàn vừa dứt lời, Diêu Mông trả lời ngay: “Em thấy rất hữu dụng, nhưng chúng em mới chỉ nắm một số lý luận, thiếu kinh nghiệm vận dụng thực tế. Vì vậy từ nay về sau, bọn em chắc sẽ thường xuyên cần thỉnh giáo anh Triệu. Đến lúc đó mong anh đừng chê phiền phức.”

Triệu Hàn mỉm cười: “Em đừng khách sáo, chúng ta học tập lẫn nhau.”

Anh đưa mắt qua Hứa Hủ, cô gật đầu nhè nhẹ: “Em cũng nghĩ vậy.” Sau đó cô liền im lặng, dường như không muốn nói một câu thừa thãi.

Triệu Hàn nghĩ thầm, cô gái này đúng là không biết giao tiếp, sau này trong công việc chỉ e vấp phải trắc trở.

Diêu Mông ở bên cạnh vẫn mỉm cười ngọt ngào, tựa hồ đã quen với thái độ lạnh nhạt của Hứa Hủ. Nhưng ánh mắt của cô nhìn Triệu Hàn, toát ra vẻ áy náy bất lực.

Có điều Triệu Hàn không để tâm, anh vừa cười vừa nói đùa: “Hai em thử phân tích con người anh, xem ai nói chuẩn hơn?”

Người bình thường luôn coi phân tích tâm lý là một công việc mơ hồ bí ẩn như đoán số mệnh, anh chàng cảnh sát trẻ tuổi lắm lời này cũng không ngoại lệ.

Diêu Mông chớp mắt: “Anh Triệu, đây là đề thi sao?”

“Cứ coi như đề thi đầu tiên của các em trong thời gian thực tập.”

Những người khác thuộc đội cảnh sát hình sự đều đi họp hoặc ra ngoài, trong phòng chỉ còn lại ba bọn họ. Ánh nắng buổi chiều chiếu vào cửa sổ, khiến văn phòng sáng trưng nhưng trống trải.

Triệu Hàn bị hai cô gái trẻ nhìn dò xét từ trên xuống dưới, anh bất giác hơi hồi hộp.

Ánh mắt thanh lạnh của Hứa Hủ dừng lại trên mặt Triệu Hàn. Triệu Hàn tưởng cô sẽ mở miệng, ai ngờ cô vẫn trầm lặng, ngón tay cô đặt trên đầu gối, gõ nhịp nhàng theo quán tính. Thân hình nhỏ bé yếu ớt nhưng cô lại có động tác của một người đàn ông. Ngón tay cô vừa trắng vừa thanh mảnh, tựa hồ có thể gãy bất cứ lúc nào, khiến Triệu Hàn bỗng có cảm giác khó chịu không diễn tả thành lời.

Một lúc sau, ánh mắt của Diêu Mông cũng quay về mặt Triệu Hàn, bộ dạng của cô nóng lòng muốn thử sức.

“Ai nói trước?” Triệu Hàn hỏi.

Lúc này, Hứa Hủ nhìn Diêu Mông bằng ánh mắt nhàn nhạt. Diêu Mông tựa hồ không chú ý, cô chỉ nhìn Triệu Hàn: “Để em nói trước.”

Triệu Hàn chú ý đến chi tiết này, anh thấy hơi kỳ lạ. Anh và hai cô gái lần đầu tiên gặp mặt, tin tức phân tích từ người anh chắc chắn có hạn. Người nói trước đương nhiên là người chiếm ưu thế. Hai cô gái là bạn học cùng khóa nhưng xem ra quan hệ không thân thiết. Vậy mà Hứa Hủ lại có ý nhường Diêu Mông nói trước, tại sao chứ?

Diêu Mông chậm rãi mở miệng: “Đầu tiên, bề ngoài của anh có vẻ tùy ý nhưng trên thực tế anh là người có kỷ luật. Bàn làm việc của anh tương đối lộn xộn, tuy nhiên nhìn kỹ sẽ phát hiện tài liệu sắp xếp theo thứ tự thời gian, tài liệu vụ án được phân loại rõ ràng. Hơn nữa, tài liệu anh vừa đưa cho chúng em đọc cũng trình bày đâu ra đấy.

Tiếp theo, anh rất dễ làm quen, hơn nữa luôn nghĩ cho đối phương. Có thể nhìn ra điểm này từ ngôn ngữ và cử chỉ của anh. Em còn chú ý, tài liệu Thực tập cần biết mà anh đưa cho bọn em không phải tài liệu chính thức, mà anh tự chuẩn bị. Vì trong đó sử dụng rất nhiều khẩu ngữ, hơn nữa còn đặc biệt ghi rõ ký túc xá nữ, nhà ăn, thậm chí có cả vị trí trung tâm thương mại…”

Diêu Mông nói đến đây, Triệu Hàn nở nụ cười vui vẻ.

Diêu Mông như được khích lệ, ngữ điệu của cô nhanh hơn: “Thứ ba, anh có bạn gái, vì anh đeo một sợi dây chuyền rất đẹp. Vừa rồi trong lúc nói chuyện với chúng em, anh vô thức sờ mặt dây chuyền mấy lần, biểu cảm của anh rất dịu dàng.

Thứ tư, anh rất ham học hỏi. Tuy việc anh đề nghị chúng em phân tích con người anh xuất phát từ hưng phấn nhất thời, nhưng khi em bắt đầu giảng giải, anh chăm chú lắng nghe, nhãn cầu đảo đi đảo lại, chứng tỏ anh đang suy nghĩ. Cuối cùng…”

Diêu Mông cầm khung ảnh đặt trên bàn, nở nụ cười rạng rỡ: “Anh rất tự hào về công việc của mình, hơn nữa anh còn vô cùng kính nghiệp. Những tấm ảnh chung với đội cảnh sát này được anh đặt ở vị trí trang trọng ở trên bàn. Em tạm thời chỉ có thể phân tích bấy nhiêu. Nếu có điểm không đúng, mong anh bỏ qua…”

Triệu Hàn cười: “Anh đâu có tốt như em nói. Tuy nhiên, phân tích của em hay quá.”

Nụ cười trên môi Diêu Mông càng ngọt ngào hơn. Cô uống một ngụm trà, hai người đồng thời đưa mắt về phía Hứa Hủ.

Hứa Hủ vẫn giữ nguyên bộ dạng nhà sư ngồi thiền, gương mặt cô không có bất cứ biểu cảm nào. Nhưng lúc này, ngón tay gõ gõ trên đầu gối của cô đã duỗi thẳng.

Triệu Hàn cảm thấy vô cùng hiếu kỳ. Diêu Mông đã phân tích tương đối toàn diện và chính xác, Hứa Hủ còn có thể nói ra điều gì? Lẽ nào cô kết luận một câu: “Em đồng ý quan điểm của bạn ấy?”. Triệu Hàn nghi hoặc, cô gái trẻ này rốt cuộc không thích biểu hiện, hay thật ra đầu óc chẳng có gì?

Giống như chứng minh suy nghĩ của Triệu Hàn, Hứa Hủ mở miệng: “Em đồng ý quan điểm của bạn ấy.”

Triệu Hàn không biết nói thế nào mới phải.

Ai ngờ Hứa Hủ nói tiếp: “Em xin bổ sung thêm vài điểm.”

Triệu Hàn còn chưa có phản ứng, đôi mắt đen nháy lạnh nhạt của cô gái trước mặt đã nhướng lên nhìn anh chăm chú. Có điều, cô dường như không quen nhìn thẳng vào mắt người khác lâu, vì thế cô nhanh chóng cụp mi, tránh ánh mắt của Triệu Hàn. Sau đó, cô cất giọng trầm tĩnh, nghe có một vẻ dịu dàng và êm tai lạ thường: “Anh đúng là có bạn gái, nhưng mới xác lập mối quan hệ chưa đến ba tháng. Hôm nay là sinh nhật của bạn gái anh, món quà tặng bạn gái, anh để trong ngăn kéo thứ nhất bên phải. Cánh tay phải của anh bị thương trong thời gian gần đây. Anh có chị gái, diện mạo không tồi…”

Nghe đến đây, Triệu Hàn hoàn toàn hóa đá, đầu óc anh bật ra ý nghĩ: lẽ nào Hứa Hủ từng điều tra anh?

Lúc này, Hứa Hủ giơ tay, ngón tay cô lướt qua một khung ảnh ở tận cùng bên trái, dừng lại trên chiếc bật lửa bên cạnh khung ảnh. Cô cúi đầu ngắm nghía một lúc, khóe miệng ẩn hiện ý cười: “Ở vị trí trang trọng nhất trên bàn làm việc của anh không phải là khung ảnh, mà là chiếc bật lửa Zippo thuộc hàng số lượng có hạn. Anh và Quý đội tương đối thân thiết, anh rất kính trọng anh ấy. Chiếc bật lửa này là do anh ấy tặng anh, có lẽ vào dịp sinh nhật của anh hay thăng cấp nào đó. Sau đó, anh tìm cơ hội tặng lại anh ấy một đôi giày thể thao giá không rẻ.”

Nói đến đây, Hứa Hủ lại nhướng mắt nhìn Triệu Hàn: “Cảnh sát Triệu, nghiên cứu phân tích tâm lý là dự đoán khả năng có thể xảy ra. Đây là những kết luận em cho rằng có khả năng lớn nhất.” Ngữ khí của cô vẫn bình thản, nhưng ánh mắt nhìn Triệu Hàn bộc lộ sự nôn nóng và chờ đợi, dường như mong chờ đáp án của anh. Vào thời khắc này, Hứa Hủ cuối cùng cũng thể hiện cô vẫn chỉ là một sinh viên.

Triệu Hàn mở to mắt: “Sao… sao em biết những điều này?”

Diêu Mông ngồi bên cạnh từ đầu đến cuối cầm tách trà lắng nghe. Lúc này cô mới nhẹ nhàng đặt tách trà xuống bàn, cười nói: “Anh Triệu, Hứa Hủ rất xuất sắc.”

Nghe Diêu Mông nói vậy, Hứa Hủ để lộ nụ cười nhàn nhạt. Đôi mắt chững chạc của cô đột nhiên sáng bừng, hai má trắng bệch hơi ửng đỏ.

Bắt gặp nụ cười đầu tiên trên gương mặt Hứa Hủ, đầu óc Triệu Hàn bất chợt vụt qua ý nghĩ, thảo nào vừa rồi cô nhường Diêu Mông nói trước. Bởi vì cô biết rõ, nếu cô lên tiếng trước, Diêu Mông sẽ không còn lời nào để nói.

Sau giờ tan tầm, Triệu Hàn một mình ngồi trầm tư trong văn phòng. Nếu nói suy đoán của Diêu Mông có căn cứ đàng đoàng, thì kết luận của Hứa Hủ hoàn toàn là trời ơi đất hỡi. Nhưng cô đều nói đúng, chỉ sai một điểm, anh không có chị gái ruột, chỉ có chị họ. Chị họ của anh đúng là rất xinh đẹp, có quan hệ thân thiết với anh như chị gái ruột. Khi Hứa Hủ giải thích tỉ mỉ về sự suy đoán của cô, tâm trạng của Triệu Hàn thật khó hình dung, anh không ngờ quá trình suy đoán của cô lại đơn giản như vậy.

Sau khi bình ổn tâm trạng, Triệu Hàn bấm số điện thoại di động của Quý Bạch: “Sếp!”

Quý Bạch là người Bắc Kinh, thời gian này nghỉ phép về nhà thăm người thân. Có lẽ anh đang ở bên ngoài, đầu kia điện thoại hơi ồn ào. Vài giây sau, thanh âm đầy ý cười của Quý Bạch truyền tới: “Nói đi!”

“Đội vừa có hai sinh viên thực tập. Hôm nay em gặp rồi, họ đều rất xuất sắc. Em đã gửi sơ yếu lý lịch cho anh. Đúng rồi, cục trưởng nói, anh phải hướng dẫn một người.”

Ý cười trong ngữ khí của Quý Bạch càng sâu hơn, nhưng câu trả lời của anh khiến Triệu Hàn không khỏi chán nản: “Tôi nhàn rỗi lắm sao? Không có hứng thú.”

Khi Triệu Hàn gọi điện thoại đến, Quý Bạch đang tụ tập cùng đám bạn.

Ánh chiều tà rọi vào khung cửa sổ chạm hoa, thành phố Bắc Kinh mờ mịt được thắp sáng bởi đèn điện đủ loại. Đám người trong phòng ăn mặc chỉnh tề, cười nói vui vẻ, tạo thành bức tranh trống rỗng và đắt giá. Quý Bạch đưa tập bài trong tay cho người bên cạnh. Anh ngậm điếu thuốc lá, cầm điện thoại di động đẩy cửa đi ra ngoài.

Anh ngồi xuống ghế sofa trên hành lang. Dưới chân là tấm thảm lông cừu mềm mại, trước mắt là một dãy cây cảnh xanh mướt, xếp xung quanh hòn non bộ bằng ngọc trắng có nước chảy. Một nhân viên phục vụ tiến lại gần, hỏi anh cần gì. Thấy Quý Bạch lắc đầu, nhân viên phục vụ lập tức bỏ đi.

Quý Bạch búng tàn thuốc lá. Ở đầu kia điện thoại, Triệu Hàn không ngừng báo cáo: “Cục trưởng nói, sếp phải hướng dẫn một sinh viên thực tập, có gì ghi vào sát hạch cuối năm của sếp…”

Quý Bạch tựa người vào thành ghế phía sau, khép mi mắt: “Cũng được.”

Triệu Hàn còn chưa kịp vui mừng. Quý Bạch chậm rãi nói tiếp: “Chú hãy sắp xếp lại trọng tâm công việc trong năm nay rồi dẫn dắt sinh viên thực tập cho tốt. Có gì ghi vào sát hạch cuối năm của chú.”

Triệu Hàn vội từ chối: “Em không hướng dẫn được đâu, thật đấy. Hai cô gái đó là chuyên gia, chắc chắn chỉ anh mới có đủ trình độ hướng dẫn.”

Để chứng minh câu nói của mình, Triệu Hàn kể với Quý Bạch toàn bộ quá trình suy đoán của Hứa Hủ.

Thứ nhất, Triệu Hàn vô thức sờ vào sợi dây chuyền do bạn gái tặng. Vẻ mặt của anh không chỉ trở nên dịu dàng, anh còn dùng ngón tay điều chỉnh vị trí mặt dây chuyền. Biểu hiện này cho thấy, anh chưa quen đeo sợi dây chuyền, chứng tỏ bạn gái mới tặng, đồng thời thể hiện dục vọng từ nội tâm của anh. Những dấu hiệu này thường xuất hiện ở cặp tình nhân mới bắt đầu yêu nhau.

Thứ hai, ánh mắt Triệu Hàn mấy lần dừng lại ở ngăn kéo thứ nhất bên tay phải, vẻ mặt lúc đó vô cùng ôn hòa. Hứa Hủ đoán trong đó có món quà anh tặng bạn gái. Do là bạn gái mới xác lập mối quan hệ, hôm nay không phải ngày kỷ niệm đặc biệt, vậy thì có khả năng là quà sinh nhật.

Thứ ba, du anh vẫn dùng tay phải viết chữ theo thói quen, nhưng mấy lần cầm đồ vật, động tác của anh dừng lại một hai giây ngắn ngủi, hoặc đổi sang tay trái.

Thứ tư, anh mặc áo thun dài tay kiểu mới của nhãn hiệu Givenchy, bên dưới lại là quần jeans của nhãn hiệu Metersbonwe. Một người đàn ông biết mua hàng Givenchy, tuyệt đối không phối đồ kiểu này. Vì vậy cái áo không phải do anh mua.1 Món quà của người bạn gái là sợi dây chuyền bạc mặt thuyền hải tặc, hơn nữa thời gian yêu nhau không dài, bạn gái sẽ không tặng đồ đắt tiền như Givenchy, vì vậy áo thun của anh có thể do người con gái khác tặng.

Những người đàn ông lớn lên cùng chị gái đều có đặc điểm chung về tính cách và cử chỉ. Đó là khi tiếp xúc với người khác giới, họ sẽ tỏ ra tự nhiên, thoải mái, tinh tế và chu đáo hơn những người đàn ông bình thường. Trên người Triệu Hàn đều có đặc điểm này.

“Ngoài ra, khi nhìn thấy người đẹp Diêu Mông, anh không mắt sáng rực và tỏ ra hưng phấn như những cảnh sát khác. Anh cư xử rất đúng mực.” Hứa Hủ nói. “Vì vậy chị gái mua áo Givenchy cho anh có khí chất không tồi, thậm chí rất xinh đẹp.”

Thứ năm, về chiếc bật lửa Zippo sản xuất với số lượng hạn chế, Triệu Hàn không tùy tiện vứt nó trên mặt bàn hoặc để ở nơi dễ lấy, mà anh đặt ở vị trí tương đối xa, gần khung ảnh. Như vậy, chiếc bật lửa có khả năng là quà tặng của bạn bè cùng trang lứa. Hơn nữa, tiềm thức của Triệu Hàn phản ánh sự kính nể của anh đối với người tặng quà. Trong đội cảnh sát hình sự, người trẻ tuổi có khả năng được Triệu Hàn kính nể nhất chính là Quý Bạch.

Triệu Hàn thể hiện là một người rất có giáo dục và tính cách thành thật. Nhận được món quà quý giá đó, anh chắc chắn sẽ tìm cơ hội đáp lễ. Tuy anh mặc quần bò Metersbonwe rẻ tiền nhưng dưới chân là đôi giày thể thao đắt tiền thuộc nhãn hiệu nổi tiếng, chiếc ba lô đặt bên cạnh cũng cùng một nhãn hiệu, chứng tỏ anh là tín đồ trung thành của nhãn hiệu này. Vì vậy món quà anh tặng lại Quý Bạch, rất có khả năng là đôi giày thể thao của nhãn hiệu mà anh cho là có giá trị nhất.

Sau khi kể xong, Triệu Hàn nói: “Sếp, anh hãy hướng dẫn Hứa Hủ đi. Cô ấy tuyệt đối xứng đáng làm học trò của anh.”

Quý Bạch cười: “Suỵt Suỵt?”

Triệu Hàn cũng mỉm cười.

Nhưng Quý Bạch nhanh chóng thu lại nụ cười, cất giọng lãnh đạm: “Kiếm tẩu thiên phong1, lý luận của Suỵt Suỵt có yếu tố may mắn ở trong đó. Nếu giải quyết vụ án theo kiểu Suỵt Suỵt, rủi ro sẽ rất lớn. Diêu Mông tuy không phân tích sâu nhưng ổn thỏa, đâu ra đấy. Hơn nữa, theo như chú kể, cô bé đó toàn diện hơn Suỵt Suỵt.”

Triệu Hàn á khẩu, một lúc sau mới hỏi nhỏ: “Vậy… anh định hướng dẫn ai?”

“Để tôi suy nghĩ đã.”

Sau khi cúp máy, Quý Bạch không quay về phòng VIP mà ngồi lại, mở điện thoại xem sơ yếu lý lịch của Hứa Hủ và Diêu Mông, để mặc điếu thuốc dài giữa hai đầu ngón tay cháy hết.

Một lúc sau, có người từ trong phòng VIP đi ra ngoài, ngồi xuống cạnh Quý Bạch. Người này tên Thư Hàng, là bạn nối khố thân thiết nhất của Quý Bạch, anh ta cười hì hì: “Vừa rồi vẫn chưa nói xong, tại sao cậu một mình trốn ra ngoài này hút thuốc? Cậu cũng cho rằng lĩnh vực năng lượng mới làm được, năm nay tớ định mở công ty, cậu có muốn cùng đầu tư không, tớ sẽ để một nửa cổ phần cho cậu.”

Quý Bạch cất điện thoại, nhếch miệng cười: “Mẹ tớ bảo cậu làm thuyết khách đấy à?”

Thư Hàng không trả lời, coi như mặc nhận. Anh ta nửa thật nửa giả hỏi: “Cậu định ở đội hình sự mãi sao?”

Quý Bạch nheo mắt, thổi ra làn khói thuốc.

Thư Hàng nghĩ, cậu đừng tuôn ra một tràng lý luận đáng buồn nôn đấy. Ai ngờ một lúc sau, Quý Bạch chậm rãi buông một câu: “Tử phi ngư, yên tri ngư chi lạc?”1

Thư Hàng cười: “Thôi xin cậu! Ở nơi nam nhiều nữ ít, suốt ngày tiếp xúc với hung ác bạo tàn, thú vị lắm sao?”

“Dù sao cũng thú vị hơn đám vô tích sự suốt ngày chơi bời nhậu nhẹt các cậu.” Quý Bạch cười nhạt.

Thư Hàng ngẩn người. Trầm mặc một lúc, anh ta không tức giận mà gật đầu: “Chúng tớ đúng là chẳng thú vị gì cả.” Thần sắc Thư Hàng trở nên nghiêm túc. “Trên đời này không có việc gì khó, vì vậy rất vô vị. Người khác vừa nghe cậu là con cháu nhà ai, lập tức vuốt đuôi giải quyết cho cậu. Chỉ mỗi việc giơ tay đóng con dấu, liền có người khen cậu là kỳ tài trong lĩnh vực thương mại. Nếu cậu muốn thực sự dựa vào bản thân, người ta không chừng nói sau lưng cậu, tên đó có bản lĩnh gì ngoài việc hắn mang họ Thư?”

Quý Bạch nở nụ cười lãnh đạm, đồng thời vỗ vai Thư Hàng. Thư Hàng cũng biết câu nói của anh ta hơi buồn cười, coi như lời nói lúc uống rượu say.

Hai người hút thuốc một lúc, Thư Hàng lại mở miệng: “Cậu chẳng thật thà gì cả. Ban đầu, cậu nói dối mẹ cậu, kêu gia nhập ngành cảnh sát là nhằm mục đích làm chính trị. Lần này cậu về nhà, mẹ cậu không cằn nhằn đấy chứ? Cậu đúng là đồ bất hiếu.”

Thật ra không chỉ bà Quý, tất cả bạn bè cùng lớn lên với Quý Bạch đều cho rằng anh thi vào trường cảnh sát, vì không muốn làm kinh tế như bố anh, mà kế thừa truyền thống của ông nội, vốn là một tướng quân. Kết quả bảy năm trôi qua, tuy anh đạt thành tích tốt trong công việc, đề bạt cũng rất nhanh nhưng dù sao vẫn ở tuyến đầu nguy hiểm.

Quý Bạch tắt điếu thuốc, cười cười: “Mẹ tớ quen biết cả hệ thống cảnh vụ. Nếu không viện cớ, lúc thi vào trường cảnh sát, tớ bị đánh trượt thẳng cẳng không biết chừng. Chuyện này cậu đừng bận tâm nữa.”

Thư Hàng nghĩ: “Biết rồi, tớ cũng chỉ nói thế thôi.” Anh ta lập tức chuyển sang đề tài khác: “Xem ra bây giờ cậu vẫn độc thân?”

Quý Bạch gật đầu.

Thư Hàng cười cười: “Nghe nói cậu ngày đêm xông pha chiến đấu. Thức đêm nhiều dễ đau thận đấy, người anh em. Chỉ e đến lúc cần, đồ của cậu không dùng được nữa.”

Quý Bạch liếc anh ta một cái: “Lạc đà dù gầy cũng to hơn ngựa.”

Thư Hàng dở khóc dở cười.

Hai người im lặng một lúc, Quý Bạch chợt nhớ ra một chuyện, quay sang nói với Thư Hàng: “Thật ra năm ngoái tớ đi coi mắt một lần.”

Thư Hàng kinh ngạc: “Cậu đi coi mắt?”

Quý Bạch gật đầu: “Cháu gái của phu nhân cục trưởng. Bọn tớ hẹn hò mấy tuần, cuối cùng đường ai nấy đi.”

Thư Hàng tỏ ra hưng phấn: “Tại sao?”

Quý Bạch lại châm một điếu thuốc, cất giọng lười nhác: “Cô gái này khá xinh đẹp, là hoa khôi của huyện Hưởng Xuyên. Nhưng thời gian đó tớ rất bận, chẳng gặp mặt được mấy lần. Cuối cùng, người ta vớ được một công tử nhà giàu, đá bay tớ.”

Thư Hàng có vẻ không tin, anh nhìn chằm chằm gương mặt nghiêng anh tuấn của Quý Bạch: “Tốt xấu gì cậu cũng là “bông hoa” của đại viện chúng ta. Cô gái đó nỡ đá cậu dứt khoát như vậy sao?”

Quý Bạch cười: “Thật ra cô ta từng đến tìm tớ một lần, nói cô ta rất đau khổ khi phải đưa ra quyết định này. Nếu trong vòng ba năm, tớ có thể mua cho cô ta một căn hộ ở thành phố Lâm, cô ta sẽ bỏ anh chàng nhà giàu rồi đi theo tớ.”

Thư Hàng nghiêm túc ngẫm nghĩ: “Giá trị của cậu chỉ là một căn hộ? Yêu cầu thấp quá còn gì, cậu trả lời thế nào?”

“Tớ nói tiền lương hằng tháng của tớ là 6.000 tệ, trong khi giá nhà ở thành phố Lâm 10.000 tệ một mét.”

Thư Hàng cười ha hả: “Ôi trời! Tớ không tin có người đàn bà ngốc nghếch như vậy? Áo khoác cậu mặc trên người, đồ mới ít nhất cũng trị giá vài chục ngàn? Cô ta nhìn không ra sao?”

Quý Bạch nheo mắt cười: “Cô ta hỏi tớ, quần áo của anh có phải là hàng fake loại A mua trên đường Tú Thủy ở Bắc Kinh hay không? Tớ nói: Phải, hóa ra em cũng biết đường Tú Thủy.”

Thư Hàng ôm bụng cười một trận. Sau đó, anh vỗ vai Quý Bạch: “Cô gái này cũng tốt đấy chứ, quá thẳng thắn.”

Quý Bạch gật đầu: “Đúng là thẳng thắn, tình cảm cũng có thể niêm yết giá, mua bán sòng phẳng.”

Đúng lúc này, cửa phòng VIP mở toang, một đám người đi ra. Có người vừa cười vừa chỉ vào một người khác: “Đi thôi, đến nhà cậu ta uống rượu quý của ông già cậu ta.”

Thư Hàng hỏi Quý Bạch: “Cậu có đi không?”

Quý Bạch hít một hơi thuốc rồi ném mẩu thuốc còn lại vào gạt tàn, cất giọng lười nhác: “Đi chứ, tội gì không đi.”

Cũng vào lúc chạng vạng tối ở thành phố Lâm ẩm ướt, hai bên bờ dòng sông chảy xuyên qua thành phố, đèn điện sáng choang.

Chuông báo hiệu hết giờ làm việc vang lên, Diêu Mông không có ý ra về. Cô nói muốn xem thêm tài liệu, còn nhanh nhẹn đề nghị đặt cơm hộp cho các đồng nghiệp tăng ca. Mấy người cảnh sát nói cười vây quanh chỗ cô ngồi.

Hứa Hủ xách túi đứng dậy, muốn lịch sự chào tạm biệt mọi người. Nhưng đứng một lúc không ai chú ý đến cô. Cô lại không có thói quen nói to, cuối cùng đành lặng lẽ ra về.

Xe ô tô của Hứa Tuyển đã đậu sẵn bên lề đường. Đang là giờ cao điểm tan tầm, ánh hoàng hôn và đèn đường mông lung chiếu qua cửa xe, hắt lên gương mặt tuấn tú trắng trẻo của anh. Cộng thêm bộ comple màu đen, Hứa Tuyển mang dáng vẻ của một tinh anh trong thành phố phồn hoa này.

Hứa Hủ mở cửa lên xe. Xe chạy được một lúc, Hứa Tuyển âm thầm dò xét cô em gái, thấy hai tay cô an phận đặt trên đầu gối, thần sắc lãnh đạm, nhưng chân cô nhẹ nhàng đá vào tấm thảm lông cừu mới thay.

Hứa Tuyển hơi buồn cười. Anh biết rõ thói quen của em gái. Lúc có tâm trạng vui vẻ, cô thích đá đồ vật; lúc tập trung suy nghĩ, cô thường gõ ngón tay xuống đầu gối y như đàn ông.

“Hôm nay công việc thuận lợi không?” Hứa Tuyển cười hỏi.

“Cũng không tồi.”

Câu này có nghĩa rất tốt. Hứa Tuyển cười híp mắt, một tay rút caravat ném ra ghế sau. Anh mở cửa sổ, để làn gió chiều muộn thổi vào. Hai anh em đều không phải là người nhiều lời, ai nấy trầm mặc dõi mắt ra ngoài cửa xe.

Đúng lúc này, điện thoại di động của Hứa Hủ đổ chuông. Vừa nhìn dãy số hiện trên màn hình, sắc mặt Hứa Hủ hơi thay đổi.

Hứa Tuyển hỏi: “Ai vậy?”

“Quý Bạch, đội phó đại đội cảnh sát hình sự.” Hôm nay, Hứa Hủ xem qua danh sách thành viên trong đội nên nhớ rõ số điện thoại của tất cả mọi người. Xem ra, Quý Bạch đã quyết định làm thầy giáo hướng dẫn cô. Tâm trạng cô bất chợt bay bổng trong tích tắc.

Đối diện với truyền kỳ trẻ tuổi nhất của giới cảnh sát, Hứa Hủ hơi căng thẳng. Cô điều hòa hơi thở rồi mới bắt máy: “A lô!”

“Chào em, tôi là Quý Bạch.” Thanh âm trầm thấp của người đàn ông từ đầu kia điện thoại truyền tới.

“Chào anh, Quý đội.”

“Một tuần sau tôi sẽ quay về. Thời gian này, em hãy xem tư liệu về những vụ án chưa giải quyết trong mười năm qua rồi tiến hành phân tích.”

“Vâng ạ.”

“Tháng sau cần phối hợp với hoạt động chuyên mục của bộ công an, em hãy thu thập tài liệu có liên quan.”

“Vâng ạ.”

Một lúc bố trí năm, sáu công việc phức tạp, Quý Bạch nói dứt khoát gọn gàng, Hứa Hủ lập tức đáp lời, không hề do dự. Cuối cùng anh ngừng lại, Hứa Hủ cũng không lên tiếng, chờ anh nói tiếp.

Lúc này, đầu kia điện thoại vang lên tiếng người nói chuyện và tiếng nhạc ồn ào. Quý Bạch nói câu gì đó với người bên cạnh. Vài giây sau, anh mới cất giọng nhàn nhạt: “Suỵt Suỵt, em có vấn đề gì muốn hỏi tôi không?”

Thanh âm của anh vẫn chưa hết ý cười. Hứa Hủ ngẫm nghĩ rồi trả lời: “Tạm thời không có.”

“Được, tạm biệt em.”

“Chào anh.”

Sau khi cúp điện thoại, Hứa Hủ thầm rà soát một lượt nhiệm vụ Quý Bạch vừa giao phó. Cô ngẩng đầu liền bắt gặp Hứa Tuyển nhìn cô chăm chú.

“Đó là cấp trên của em, sao em không biết lấy lòng người ta?” Hứa Tuyển phê bình em gái.

Tâm trạng của Hứa Hủ tương đối vui vẻ, cô nhẫn nại giải thích: “Anh có biết tại sao em muốn thực tập với người này không?”

“Em nói rồi, anh ta có tỷ lệ phá án cao nhất đội.”

“Ờ, một người có tỷ lệ phá án cao, sẽ không dễ dàng để nhân tố khác ảnh hưởng đến phán đoán của anh ta về con người và sự việc. Nói một cách khác, làm việc với anh ta, em sẽ không cần nịnh nọt lấy lòng, không cần nhìn sắc mặt, không cần phỏng đoán tâm tư. Em có thể bỏ tất cả tinh lực vào công việc. Em có thể sống một cách thoải mái tự tại.”

Bắt gặp tia sáng vụt qua đáy mắt em gái, tâm trạng của Hứa Tuyển cũng trở nên vui vẻ. Sau đó, nhân lúc em gái hứng khởi, Hứa Tuyển chuyển sang đề tài anh quan tâm hơn: “Sang năm em chính thức tốt nghiệp, công việc cũng ổn định. Cục cảnh sát còn nhiều đàn ông chưa có bạn gái không? Em định lúc nào tìm bạn trai?”

Hứa Hủ nhìn anh trai bằng ánh mắt kỳ lạ: “Điều này liên quan gì đến anh?”

Hứa Tuyển không khỏi nản lòng, anh biết em gái không phải tranh cãi với anh, cô thật sự cảm thấy chuyện tình cảm của cô không liên quan đến anh.

Hứa Tuyển chán nản giơ tay vò mái tóc ngắn của Hứa Hủ loạn xạ. Hứa Hủ biết không thể né tránh, đành để mặc anh. Cho đến khi anh thu tay về, cô mới quay đầu nhìn.

Đầu tóc cô rối bù như tổ quạ, nhưng thần sắc bình tĩnh, trong đôi mắt đen láy ẩn hiện ý cười nhàn nhạt.

Bắt gặp bộ dạng này của cô, Hứa Tuyển mềm lòng: “Năm nay em 24 tuổi rồi. Tuy tuổi tác không phải lớn nhưng em chưa yêu bao giờ, lại gần như không có hứng thú với người khác giới… Em bảo hai người đàn ông ở nhà sao có thể yên tâm?”

Hứa Hủ trầm mặc. Sau đó cô đột nhiên ngồi thẳng người, nói nghiêm túc: “Em xin lỗi. Không phải em không có hứng thú, sau này em sẽ cố gắng.”

Năm Hứa Tuyển 5 tuổi, Hứa Hủ 2 tuổi, mẹ họ bệnh nặng qua đời.

Bà Hứa là người hoạt động kinh doanh, để lại một văn phòng kế toán quy mô vừa phải, giao cho cậu ruột quản lý. Sau khi tốt nghiệp đại học, Hứa Tuyển tiếp quản văn phòng của mẹ, bây giờ đã phát triển thành công ty có tiếng trong nghề. Ông Hứa là giáo sư đại học, sau khi người vợ qua đời, ông một tay nuôi dạy con trai và con gái lớn khôn, không đi bước nữa.

Tính cách Hứa Tuyển trầm ổn thạo đời, là tổng hợp tính cách của cả bố và mẹ. Chỉ trong mấy năm ngắn ngủi, anh đã có chỗ đứng vững chắc ở thành phố Lâm. Tuy nhiên, anh thay bạn gái nhanh hơn thay áo, tính cách trăng hoa không biết giống ai?

Hứa Hủ thì nghiêm túc giống người mẹ mạnh mẽ của cô. Lớn từng tuổi này, người xung quanh đều cảm thấy cô rất xuất sắc, nhưng không biết cách đối nhân xử thế, là trường hợp có IQ cao, EQ thấp điển hình.

Hứa Tuyển ngược lại cho rằng, em gái anh không phải không biết cách đối nhân xử thế, không phải có EQ thấp. Chỉ là cô không bận tâm mà thôi.

“Em không muốn bạn trai làm cảnh sát.” Hứa Hủ đột nhiên lên tiếng.

“Tại sao?”

“Không thích hợp. Công việc của em có tính chất nguy hiểm nhất định, thời gian làm việc và nghỉ ngơi không ổn định. Vì vậy, đối phương cần có công việc ổn định, kết cấu gia đình mới có thể cân bằng bổ sung cho nhau.”

Hứa Tuyển cũng không muốn em gái yêu cảnh sát. Trên thực tế, anh không yên tâm em gái tự đi tìm bạn trai, dù cô là chuyên gia tâm lý.

“Hay là vậy đi, để anh giới thiệu đối tượng cho em.” Hứa Tuyển nói.

Hứa Hủ trầm tư trong giây lát. Cô cảm thấy đề nghị của anh trai không tồi: “Được thôi. Em muốn tìm người làm nghề kỹ thuật. Nghiên cứu khoa học, IT, xây dựng, hóa chất… đều được.”

Hứa Tuyển vui vẻ hỏi: “Tại sao?”

Hứa Hủ trả lời: “Đàn ông làm kỹ thuật, lái xe ổn định hơn.”

Hứa Tuyển bật cười ha hả.

Thật ra có một điểm Hứa Tuyển nói sai, Hứa Hủ chẳng phải không bận tâm đến chuyện tình cảm. Cô cũng từng động lòng, chỉ là mối quan hệ chưa bắt đầu đã kết thúc.

Hồi học năm thứ ba, Hứa Hủ đã bắt đầu làm trợ lý của giáo sư, thường tham gia phân tích vụ án, thỉnh thoảng còn giúp giáo sư nhận xét bài tập của sinh viên khoá dưới.

Điều đầu tiên thu hút sự chú ý của Hứa Hủ là chữ viết của một cậu nam sinh.

Giáo sư có thói quen bảo thủ, từ chối đánh vi tính. Vì vậy, trong một đống chữ viết mực đen mực xanh tầm thường ngoáy tít, nét chữ của cậu nam sinh như trăng sáng đêm rằm, rõ ràng sâu sắc, cứng cáp và rắn rỏi vô cùng nổi bật.

Sau đó, Hứa Hủ gặp người thật. Cậu ta mặc áo sơ mi trắng quần đen, đeo cặp kính gọng đen, thân hình cao lớn thanh tú. Lúc gọi cô một tiếng “sư tỷ”, cậu ta lộ vẻ mắc cỡ.

Hứa Hủ chưa bao giờ nghĩ đến chuyện “trâu già gặm cỏ non”. Nhưng khi gặp được đối tượng, cô lập tức thông hiểu đạo lý, đàn ông tốt như tài nguyên quý hiếm, nhanh tay thì có chậm tay thì mất. Thế là Hứa Hủ đi mua một một số sách chuyên nghiên cứu về tình yêu, từ cổ chí kim, trong nước đến ngoài nước, bao gồm cả sách tâm sinh lý. Sau đó, cô còn thức trắng một đêm đề ra kế hoạch theo đuổi cụ thể, chuẩn bị tiến từng bước một.

Cuối cùng, cô đã nếm trải thất bại đầu tiên trong cuộc đời.

Hóa ra cậu nam sinh đó biết rõ sức hút của mình, là cao thủ tình trường từ lâu. Hứa Hủ không cần mất nhiều công sức cũng nắm được thông tin, đối tượng của cô một học kỳ thay ba người bạn gái, đều là mỹ nữ tóc dài chân dài ở học viện nghệ thuật và học viện sư phạm bên cạnh, sư tỷ sư muội đều có cả.

“Xuất sư vi tiệp thân tiên tử”1, Hứa Hủ lặng lẽ quay người bỏ đi. Phản ứng quá khích duy nhất của cô là lập tức đem quyên hết số sách đã mua. Khi tình cờ gặp cậu nam sinh trong sân trường, cô chỉ lãnh đạm gật đầu mà không nói chuyện.

Hình như cũng có người từng thích Hứa Hủ, đó một là nghiên cứu sinh hơn cô hai tuổi. Vị sư huynh này là một người đàn ông chính trực, thành tích học tập rất xuất sắc, nhưng còn hướng nội hơn cô. Một ngày trước hôm tốt nghiệp, sư huynh đột nhiên đặt tay lên vai Hứa Hủ từ đằng sau, nói nhỏ: “Đối với anh, em là người rất đặc biệt.”

Lúc bấy giờ, Hứa Hủ đang bận thảo luận số liệu quan trọng với bên Mỹ. Thanh âm run run của vị sư huynh lọt vào tai cô, nhưng không vào tới đại não cô.

Một thời gian sau, sư huynh nhận công tác ở một thành phố phương Bắc, công việc của Hứa Hủ cũng kết thúc. Một hôm, nhìn đống sách sư huynh để lại tặng cô, cô mới đột nhiên hiểu, ngày hôm đó sư huynh bày tỏ tình cảm với mình.

Nhớ tới chuyện cũ, Hứa Hủ biết rõ, bản thân cô không có sở trường về quan hệ nam nữ, nhưng cô cũng hiểu từ nay về sau cô cần tích cực hơn.

Có điều, sau khi giao nhiệm vụ tìm đối tượng cho Hứa Tuyển, Hứa Hủ tự nhiên loại bỏ vấn đề này khỏi đầu.

Đội trưởng đại đội cảnh sát hình sự do cục phó Lưu Chí Huân kiêm nhiệm, văn phòng của ông ở tầng trên cùng. Vì vậy trong đội, chỉ một mình Quý Bạch có văn phòng riêng, những người còn lại tập trung ở một căn phòng lớn. Hứa Hủ và Diêu Mông ngồi ở hai chiếc bàn mới kê thêm đối diện nhau ở gần cửa ra vào.

Ngày thực tập thứ hai, gió yên biển lặng, cũng không có vụ án đặc biệt. Hứa Hủ vừa mở máy vi tính liền nhận được email của Quý Bạch, hỏi cô hôm nay có thể giao bản báo cáo, tức bài tập đầu tiên vào lúc mấy giờ.

Theo tiêu chuẩn của người bình thường, hoàn thành báo cáo trong một ngày là nhiệm vụ tương đối hà khắc. Nhưng Hứa Hủ rất thích hưởng thụ cảm giác căng thẳng này, cô tính toán khối lượng công việc, nói với anh khoảng 11 giờ tối. Sau đó, Quý Bạch trả lời bằng một từ: “Được.”

Hai người tựa hồ coi chuyện làm thêm là lẽ đương nhiên.

Hứa Hủ bắt đầu vùi đầu vào nghiên cứu tài liệu. Diêu Mông ngồi ở vị trí đối diện không có việc gì để làm. Ngồi một lúc, cô đứng dậy đi đến bàn Triệu Hàn: “Anh Triệu, anh hãy bố trí công việc cho em đi.”

“Đây là công việc trong phận sự của anh, sao có thể bố trí cho em?” Triệu Hàn cười: “Em cứ xem tài liệu đi!”

Diêu Mông hỏi: “Anh đang bận vụ án gì vậy?”

“Mấy vụ án chi cục ở dưới vừa báo cáo.” Triệu Hàn tùy ý lật tài liệu trong tay. “Vụ đột nhập vào nhà dân đánh cướp ở thành Nam, vụ người dân bị lưỡi dao để quên trên ghế cắt vào tay ở công viên Thụy Anh, cả vụ người bị thương ngoài ý muốn ở xưởng xe hơi… Anh đi họp đây.”

Diêu Mông cười cười với Hứa Hủ, rồi quay về chỗ ngồi tiếp tục đọc tài liệu.

Buổi chiều, Hứa Hủ đã liên tục làm việc nhiều tiếng đồng hồ, cảm thấy toàn thân mệt mỏi, cô đứng dậy đi rót cốc cà phê. Đến lúc này, cô mới phát hiện phòng làm việc không một bóng người. Trong khi đó cửa phòng họp khép chặt, có lẽ cả đội đang bận họp.

Vì chưa chính thức tham gia vụ án nên Hứa Hủ và Diêu Mông không tham dự những cuộc họp kiểu này. Hứa Hủ đứng giữa căn phòng trống không một lúc. Cô bỗng thấy phòng làm việc của Quý Bạch mở cửa, bên trong ẩn hiện một thân hình mảnh mai đang bận rộn.

Phòng làm việc rất đơn giản gọn gàng, giá sách xếp đâu ra đấy, bàn làm việc vuông vắn, chiếc ghế làm bằng gỗ thịt. Nhìn qua, căn phòng như được kết hợp bằng các nét thẳng đứng, chỉ có ba màu đen, trắng và xám, sạch sẽ ngăn nắp. Nhưng quan sát kỹ, lại phát hiện một số chi tiết nhỏ không hài hòa. Ví dụ như trên một tầng giá sách đặt một mô hình xe Ferrari màu đen tinh xảo; áo khoác màu xám vắt ở thành ghế; bức tranh trừu tượng treo trên tường, đường nét khoa trương, màu sắc u ám, hình họa tựa con người, tựa ma quỷ, giống ngọn núi hay hư vô.

“Xem ra, Quý đội là người rất tuân thủ nguyên tắc, nhưng cũng là người có cá tính.” Diêu Mông đứng thẳng người trước bàn làm việc, trên tay cô cầm tấm giẻ lau ướt, cười nói với Hứa Hủ.

Hứa Hủ gật đầu, cô cũng có suy đoán tương tự.

Diêu Mông thở dài: “Bạn học đều ngưỡng mộ hai chúng ta, có thể gia nhập đội hình sự của thành phố. Không biết Quý đội có hướng dẫn thực tập sinh không? Anh Triệu nói, trước đây Quý đội rất hiếm khi nhận lời dẫn dắt sinh viên.”

Hứa Hủ hiểu ra một điều, Quý Bạch vẫn chưa nói với người khác chuyện anh liên lạc với cô.

Ở trường học, Hứa Hủ và Diêu Mông không mấy thân thiết, nhưng Diêu Mông rất chủ động và hướng ngoại, là một trong số ít bạn học có thể nói chuyện dăm ba câu với Hứa Hủ. Hứa Hủ đối với Diêu Mông không có cảm giác đặc biệt, cô chỉ thấy Diêu Mông là cô gái có năng lực toàn diện.

Hứa Hủ có thể nhận ra, Diêu Mông rất muốn đi theo Quý Bạch. Điều này hoàn toàn bình thường, vì bản thân cô cũng như vậy. Thế là Hứa Hủ thẳng thắn tiết lộ: “Hôm qua Quý đội gọi điện cho mình, bố trí một số nhiệm vụ. Mình nghĩ, chắc anh ấy sẽ hướng dẫn mình.”

Diêu Mông ngẩn người, đáy mắt vụt qua một tia thất vọng. Nhưng cô nhanh chóng nở nụ cười bất lực: “Được rồi, mình biết không tranh nổi với bạn.”

Diêu Mông thẳng thắn bày tỏ thái độ, khiến Hứa Hủ mỉm cười. Diêu Mông cũng cười, đồng thời ném tấm giẻ lau cho Hứa Hủ: “Mình còn muốn có biểu hiện tốt để Quý đội để ý đến mình. Giờ thì thôi, sư phụ của ai người ấy hầu hạ, mình không lau nữa!”

Hứa Hủ gật đầu, nhận tấm giẻ bắt đầu lau tỉ mỉ. Diêu Mông dõi theo bóng lưng cúi xuống của Hứa Hủ, cười nói: “Hứa Hủ, chúng ta hãy cùng cố gắng. Tuy không cùng người hướng dẫn nhưng sau này chúng ta hãy thường xuyên giao lưu.”

“Được.” Hứa Hủ nghiêm túc gật đầu.

Sau khi tan sở, Hứa Hủ vẫn ngồi cắm mặt trước máy vi tính. Diêu Mông không nhiệt tình đặt cơm cho các đồng nghiệp tăng ca như hôm qua, mà ra về đúng giờ.

Bố mẹ Diêu Mông là công nhân nhà máy giày đã nghỉ hưu, nhà cô nằm trong khu tập thể cũ kỹ của nhà máy. Về đến nhà, Diêu Mông không muốn ăn cơm. Cô về phòng khóa trái cửa, bất chấp lời hỏi han của bố mẹ.

Nằm trên giường một lúc, Diêu Mông lấy di động, bấm dãy số cô đã thuộc làu như cháo chảy.

“Chào anh, Quý đội.” Diêu Mông hơi căng thẳng, cô cố gắng duy trì giọng nói ngọt ngào: “Em là sinh viên thực tập Diêu Mông. Em xin lỗi đã làm phiền anh. Hôm nay thu thập tài liệu, em gặp mấy vấn đề khó hiểu, em nghe cảnh sát Triệu nói, anh tương đối nắm rõ về mảng này. Em có thể thỉnh giáo anh không ạ?”

Một điều khiến cô vui mừng là, thái độ của Quý Bạch rất hòa nhã. Sau khi nghe câu hỏi của cô, anh nhẫn nại giải thích, còn khen cô ham học hỏi. Điều đó khích lệ Diêu Mông, khiến cô mạnh dạn mở miệng: “Quý đội, em biết anh rất ít khi hướng dẫn sinh viên thực tập. Nhưng em hy vọng có dịp theo anh học tập, không biết liệu anh có thể cho em cơ hội?”

Ở đầu kia điện thoại, Quý Bạch cười cười: “Làm gì có chuyện đó. Việc hướng dẫn thực tập, đội đã quyết định rồi. Cảnh sát Ngô sẽ hướng dẫn em, chú ấy có kinh nghiệm vô cùng phong phú. Lúc mới vào đội, tôi đã học hỏi nhiều điều từ chú ấy.”

Diêu Mông mỉm cười: “Thế thì tốt quá.”

“Còn chuyện gì nữa không?”

“Hết rồi, cảm ơn anh.”

Sau khi cúp điện thoại, Diêu Mông ngồi thừ người ở đầu giường, nhìn bầu trời bên ngoài cửa sổ. Ánh hoàng hôn chiếu xuống dãy nhà cũ kỹ như phế tích hoang tàn. Trong lòng cô buồn bã, cảm thấy nước mắt sắp trào ra khóe mi.

Một lúc sau, Diêu Mông lại cầm di động, gửi một tin nhắn: “Quý đội, cảm ơn lời chỉ bảo của anh. Em sẽ đi theo cảnh sát Ngô, cố gắng học tập, không phụ lòng mong đợi của lãnh đạo trong đội. PS: Sau này nếu gặp phải vấn đề nan giải, em có thể coi anh như người thầy, thỉnh giáo anh được không ạ?”

Kết quả đợi một lúc lâu, Quý Bạch cũng không trả lời. Cho đến khi Diêu Mông xuống nhà ăn cơm qua loa, rửa bát và lau nhà, điện thoại di động mới rung lên. Diêu Mông cầm điện thoại, là tin nhắn của Quý Bạch: “Đối với các em, thầy giáo thực tập chỉ là nhân tố rất nhỏ, quan trọng là thành tích công việc. Học trò của tôi và học trò của người khác cũng giống nhau cả thôi. Em hãy cố gắng!”

Sau khi ăn bữa tối ở cục cảnh sát, Hứa Hủ liền về nhà. Cô đang sống ở khu chung cư Ngự Đình Uyển. Hứa Tuyển mua căn hộ này từ đầu năm nay. Khu chung cư nằm ở khu vực tài chính thương mại, tập trung nhiều nhân tài, trị an rất tốt, đồng thời gần nơi làm việc của Hứa Hủ.

Đọc tiếp truyen ngon tinh Nếu ốc sên có tình yêu 1.2

Bài viết liên quan đến ngôn tình Nếu ốc sên có tình yêu:

Hãy bấm Like, tweet, +1 để ủng hộ truyentrungquoc.com

Scroll To Top