24 Tháng 10 2014
Tên ngôn tình
You are here: Home / cớ sao mãi yêu em / Cớ sao mãi yêu em

Cớ sao mãi yêu em

 cớ sao mãi yêu em bìa    Cớ sao mãi yêu em
Tác giả : Tâm Văn
Dịch giả : Yingli
Giá bìa : 108000 VNĐ
NXB : Văn Học
Kích thước : 14,5 x 20,5 cm
Số trang : 516 Trang
Ngày xuất bản : Tháng 1/2013

Giới thiệu nội dung cuốn CỚ SAO MÃI YÊU EM

Mười lăm mười sáu tuổi, chúng mình gặp phải tình yêu nhưng chẳng biết cách yêu. Hai mươi lăm hai mươi sáu tuổi, chúng ta biết yêu lại chẳng thể nào tìm thấy tình yêu nữa.

Đây không phải là tiểu thuyết hư cấu mà là quyển hồi ký về tuổi thanh xuân.

 Khi tuổi thanh xuân dần héo úa lụi tàn theo năm tháng, tôi đã dùng ngòi bút của mình từng chút gợi lại cuộc sống thời trung học, mái trường đại học, những năm tháng tươi đẹp trong sáng sôi nổi nhất cùng mối tình ngây dại thuần khiết trước kia của mình.

 Tuy rằng khi đó, chúng tôi chưa học được cách yêu nhưng có thể khẳng định một điều rằng chúng tôi đã thực sự yêu nhau sâu đậm.

 Dù sau ngần ấy năm, anh rời xa tôi nhưng tôi vẫn nhớ về hình ảnh của anh, về những năm tháng tươi trẻ chúng tôi đã cùng nhau trải qua.   

Ánh mặt trời mong manh nhợt nhạt chiếu xuyên qua tấm cửa kiếng phòng họp hắt trên cơ thể mang đến chút cảm giác ấm áp.

 Diệp Phiên Nhiên thật may ngồi ở vị trí cạnh cửa sổ, vừa có thể sưởi nắng lại có thể lén lút nấp vào một góc để làm việc riêng.

 Buổi họp thường kỳ sáng thứ hai đầu tuần nặng nề mà dai dẳng. Tổng Giám đốc công ty hiên ngang hùng hồn, miệng mồm nước bọt văng tung toé, còn những nhân viên ngồi dưới cúi gục đầu, mặt mày ủ rũ chán chường.

 Cũng chẳng trách, trời đông gió lạnh rét căm căm, vậy mà vừa sớm tinh mơ họ đã bị lôi ra khỏi tấm chăn ấm áp để tham dự cuộc họp chẳng có chút tính xây dựng nào, huống hồ giọng nói của vị lãnh đạo này chẳng khác gì miếng vải bó chân của người phụ nữ lười nhác, vừa hôi hám lại vừa dông dài. Nam đồng nghiệp ngồi hàng ghế trước ngoác miệng ngáp dài, không muốn bắt gặp ánh mắt cảnh cáo của bác Tổng, cậu liền vội vàng che miệng lại, vẻ mặt xấu hổ căng thẳng khiến mọi người thực sự cảm thấy buồn cười.

 Diệp Phiên Nhiên tay cầm chiếc bút nước, cúi đầu vẽ nguệch ngoạc trên cuốn sổ tay, tâm hồn thực sự đang treo ngược trên cành cây. Mạc Kỳ ngồi cạnh đang xem tạp chí liền vỗ vai cô, châu đầu sang hỏi: “Bác Tổng nói gì thế?”.

 Cô lắc đầu, khẽ đáp: “Mình cũng chẳng biết nữa!”.

 “Giả vờ giả vịt, mình còn ngỡ cậu đang ghi chép lại lời của bác Tổng cơ đấy!” Mạc Kỳ không nhịn được cười, nói: “Diệp Phiên Nhiên à, thảo nào mà đồng nghiệp hay nói cậu giả nai!”.

  Diệp Phiên Nhiên lườm cô, tiếp tục dùng bút vẽ nguệch ngoạc lên giấy. Đợi đến khi cô nhận ra mình đang làm gì thì khoảng trắng trên cuốn sổ tay đã được phác hoạ bằng một gương mặt khôi ngô tuấn tú.

 Lâu vậy mà cô vẫn chẳng thể nào quên được khuôn mặt đó.

 Năm tháng hệt như lưỡi dao, từng nhát khắc sâu vào tâm trí cùng những ký ức sống động thời tuổi trẻ…

MỤC LỤC TRUYỆN NGÔN TÌNH CỚ SAO MÃI YÊU EM

Chương 1 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11

 

 | Quách Tuấn Khanh | Francis Hung | Trinh Xuan Khanh |

Scroll To Top